Tiểu Thanh Long ở một bên nhìn xem, ánh mắt ai oán.
Máu của nó bị bôi lên mai rùa, mai rùa đỏ thẫm.
Ông, mai rùa xoay tròn, sau đó b*n r* tia sáng và bay đi xa xa.
- Hai gia hỏa các ngươi lấy nhiều máu của gia làm gì, một chút là đủ rồi.
Tiểu Thanh Long thấy thế lập tức phàn nàn.
- Ách, về sau nói không chừng sẽ bôi nữa, cho nên, đau dài không bằng đau ngắn, một lần bôi cho đủ, tránh giày vò ngươi mấy lần.
Đại Hắc Cẩu nghiêm túc nói.
- Như vậy gia phải cảm tạ ngươi sao?
Tiểu Thanh Long cắn răng nói ra.
Đại Hắc Cẩu chột dạ, vừa rồi nó ồn áo nói một chút không đủ, cho nên mới lấy nhiều một ít.
- Đi, chúng ta đi mau, đế kinh đang chờ chúng ta.
Nó lại nói sang chuyện khác.
- Lão Hắc, gia không để yên việc này!
Tiểu Thanh Long oán niệm rất nặng.
Ba người xuất phát, lúc này đi theo cột sáng chỉ dẫn.
Nơi này vô cùng to lớn, hơn nữa còn ở bên trong thi thể Đại Đế, tự nhiên không thể cân nhắc theo lẽ thường, một đường đi qua thanh sơn lục thủy, đi ba ngày sau, bọn họ lại lấy mai rùa ra chỉ dẫn phương hướng.
- Ồ, gần rồi!
Bọn họ phát hiện, lần này mai rùa chỉ vào một sơn cốc.
Ba người đáp xuống và tiến vào sơn cốc nhưng thập phần coi chừng.
- Ha ha ha!
Đột nhiên Đại Hắc Cẩu cười lớn.
- Lão Hắc, ngươi bị điên hả!
Tiểu Thanh Long vội vàng trách mắng, ngươi cũng quá dọa người, đột nhiên bật cười hù chết người hay sao?
Đại Hắc Cẩu vội vàng che miệng lại, nó nghiêng đầu nói:
- Kỳ quái, đột nhiên Cẩu gia muốn cười, không thể khống chế được cười thành tiếng.
- Tật xấu!
Tiểu Thanh Long lắc đầu, sau đó nó bật cười.
- Có cái gì buồn cười?
Đại Hắc Cẩu nói.
- Chỉ cảm thấy buồn cười!