Chuyện này có gì mà nói?
Mấy vị Bồ Tát cũng đưa ra phán xét cuối cùng.
Việc này càng gây ra công phẫn, Phật tộc Đông Thiên Vực đều trợn mắt nhìn Lăng Hàn, gia hỏa này đánh lén đắc thủ, làm nhục thân phận Phật tộc!
Lăng Hàn không quan tâm, các ngươi tức giận thì liên quan gì tới ta?
Kế tiếp là Thánh Nữ quyết đấu, cũng cho Lăng Hàn thời gian khôi phục và tiến hành trận đấu cuối cùng.
Lúc này Phật tử quyết đấu chấm dứt quá nhanh, chiến đấu kéo dài ba ngày biến thành hai ba quyền kết thúc, kết quả khác với những năm trước.
Thánh Nữ chiến đấu không được mọi người chú ý, bởi vậy,hai đại Thánh nữ cũng không có dùng hết toàn lực, dù sao kết quả chiến đấu không có ai quan tâm.
Bởi vậy, sau hai tiếng đồng hồ, trận chiến đấu này cũng chấm dứt.
Trận đấu kế tiếp cũng hỏi ý kiến của Lăng Hàn và Thích Thiên Vận, song phương đều đồng ý lập tức bắt đầu, cũng không cần kéo dài tới ngày mai.
Chiến đấu lập tức bắt đầu.
- Thích Thiên Vận!
- Tiêu diệt tên kia!
- Chúng ta ủng hộ ngươi!
Song phương vừa lên tràng, Phật tộc Đông Thiên Vực liền cố gắng trợ uy thay Thích Thiên Vận.
Rất đơn giản, Lăng Hàn đánh bại Phật tử của mình, hơn nữa còn dùng ám chiêu, đây là nguyên nhân bọn họ tức giận, cho nên bọn họ có thiên hướng đối thủ của Lăng Hàn.
Thích Thiên Vận móc móc lỗ tai, nói với Lăng Hàn:
- Ngươi thật sự không được hoan nghênh.
Lăng Hàn cười to:
- Không bị người ta ghen ghét là ngu ngốc, từ đó chứng minh ta đủ ưu tú.
- Ngươi da mặt rất dầy.
Thích Thiên Vận cười nói.
- Cũng vậy.
Lăng Hàn cũng nói.
Thích Thiên Vận không vội ra tay, nói:
- Ta còn ưa thích dùng tên vốn có của ta... Đinh Thụ!
Đinh Thụ?
Hoàn toàn chưa nghe nói qua.
Lăng Hàn không dám xem nhẹ đối thủ, đây là gia hỏa mạnh hơn đa số Đế tử.
- Tốt.