Phần quan trọng chân chính của Phật tộc không nằm trong tinh không, mà là Phật thổ do Phật tổ dùng thủ đoạn vô thượng mở ra.
Phật thổ ở đâu, chỉ biết đó là Tam Thập Tam Thiên, các tư liệu khác trống rỗng, nó thần bí giống như Chiến Thần cung.
Đông nam tây bắc bốn đại Thiên Vực đều có tổng bộ Phật tộc, từ đó phụ trách mở rộng giáo lý Phật tộc, bồi dưỡng tín đồ, hàng tỷ năm qua đi, tất cả được an bài đâu vào đấy, tín đồ Phật tộc thật sự càng lúc càng nhiều.
Nhưng Phật thổ rất thần bí, đã có bốn đại Thiên Vực đại biểu, bọn họ cũng không hiện thân, giống như sự tồn tại của Phật thổ chỉ có trong truyền thuyết mà thôi.
Nhưng bây giờ người Phật thổ tới?
- Ah?
Lăng Hàn cảm thấy hứng thú.
- Là ai?
- Là gia hỏa gọi là Thích Vĩnh Vân, tuổi còn trẻ nhưng phi thường cao ngạo!
Đại Hắc Cẩu nói ra.
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:
- Chỉ cần không ảnh hưởng chúng ta, mặc kệ bọn chúng làm cái gì.
- Cũng phải, chúng ta đến đây lừa gạt tài nguyên tu luyện, cũng không phải thanh lý môn hộ cho bọn chúng.
Đại Hắc Cẩu gật đầu, cũng không xem việc này là việc quan trọng.
Bọn họ không xem đây là chuyện quan trọng, cũng không qua mấy ngày, Thích Vĩnh Vân đã đốt lửa lên người bọn họ.
Ngày hôm nay, bốn hạt giống như Lăng Hàn đang tập trung tu luyện, lúc này có kẻ không mời đã xuất hiện.
- Ha ha, đã có ta ở đây, còn cần chọn lựa người ngoài làm Phật tử?
Ân?
Bốn người Lăng Hàn mở mắt ra nhìn người tới.
Đây là một người trẻ tuổi, hắn mặc tăng y màu trắng, khí thế xuất trần.
- Thích Vĩnh Vân.
Đại Hắc Cẩu dùng thần thức truyền âm nói với Lăng Hàn và tiểu Thanh Long.
Lăng Hàn gật đầu, xem ra, bọn họ không muốn gây chuyện nhưng người khác lại muốn chọc lên đầu bọn họ.
- Vĩnh Vân, nói năng cẩn thận!
Thích Trường Thiên thản nhiên nói.
Thích Vĩnh Vân cười ha ha, hắn nhìn Thích Trường Thiên, nụ cười cũng thu liễm: