Sát thủ Đế tử?
Lăng Hàn cười ha ha, hắn vừa giết một Đế tử, hơn nữa hiện tại bên ngoài còn không có ai biết, cho nên, danh xưng sát thủ Đế tử của hắn là chính xác.
- Ồ?
Trình Khánh cảm thấy khó hiểu:
- Đông Lâm Đế tộc không phải phân đến Sinh Đan cảnh hay sao, Đế nữ bọn họ được xưng tư chất không kém thế hệ hoàng kim, tại sao bị ngươi đánh bại?
Việc này rất kh*ng b*, Đế tử thuộc loại trâu bò, tinh võng xếp hàng thứ nhất chỉ là cặn bã trước mặt bọn họ, mà thế hệ hoàng kim là tồn tại làm thiên tài tuyệt vọng.
Hiện tại, một Đế nữ có thể sánh ngang thế hệ hoàng kim bị loại bỏ, việc này không thể nói nổi.
Lăng Hàn cười cười, nói:
- Trì Mộng Hàm cũng không phải bị ta đánh bại, hẳn là bị đám người Bách Lý Xa, Từ Kiệt liên thủ đánh bại.
- Vậy thì khó trách.
Trình Khánh gật đầu, tuy thế hệ hoàng kim trâu bò, nhưng trong giai đoạn Sinh Đan cảnh này, không cách nào chính thức khống chế thiên địa đạo tắc, cho nên không thể kéo dài chênh lệch với thiên tài khác.
Lại nói, Trì Mộng Hàm cũng chỉ có thể so với thế hệ hoàng kim, lại không phải thế hệ hoàng kim chính thức.
- Không đúng!
Trình Khánh lại kỳ quái, nói:
- Tại sao tiểu tử ngươi có thể tới đây?
- Ta sao?
Lăng Hàn cười cười, nói:
- Cứ chạy trốn trước, sau đó lại chiếm tiện nghi.
Lời này đại khái đúng vậy, hắn đã chạy trốn trước, nhưng thực sự không phải sợ địch, mà là đang trùng kích Sinh Đan Đại viên mãn, chiếm tiện nghi chỉ là khiêm tốn.
Trình Khánh xem ra, đây là đương nhiên.
Lăng Hàn khẳng định chạy trốn từ trước, chờ đợi đám người Bách Lý Xa lưỡng bại câu thương cùng Trì Mộng Hàm, lúc này mới chạy ra chiếm tiện nghi, một lần hành động thắng được.