Đó là Lăng Hàn, gặp Đế tử của chúng ta, ngươi còn không qua đây quỳ xuống chào!
Trên tảng đá của Bách Lý Đế tử có ba người, nhưng chỉ có Bách Lý Đế tử ngồi, hai người khác đều đứng.
Nhưng hai người đang đứng tỏa ra khí tức kh*ng b*, mơ hồ có thể thấy được đạo tắc trên người bọn họ, bọn họ cũng chỉ là Sinh Đan cảnh mà thôi.
Điều này nói rõ cái gì?
Bọn họ đã chạm tới cánh cửa Chân Ngã cảnh, tùy thời đều có thể đột phá.
Vì cái gì không đột phá, có lẽ có quan hệ tới việc Chân Long uyên mở ra, bởi vì võ giả chỉ có thể tiến vào khu vực đối ứng, cho nên Chân Ngã cảnh sơ kỳ khẳng định không dùng tốt bằng Sinh Đan cảnh đại viên mãn.
Đại Hắc Cẩu giận tím mặt, dám đánh lén nó?
Hắc hắc, Cẩu gia mới là tổ tông hại người!
Nó lặng yên lấy tượng đất, sau đó dùng thần thức tập trung Bách Lý Đế tử và bắt đầu điều khiển.
Nhưng Đại Hắc Cẩu kinh ngạc, bởi vì nó lắc lư tượng đất như thế nào, Bách Lý Đế tử đều ngồi ngay ngắn không hành động.
Ồ?
Đại Hắc Cẩu không tin tà, nó dùng thần thức tập trung người gào thét, sau đó lắc tượng đất, xoát, người kia tát vào mặt Bách Lý Đế tử.
Nếu là người khác sẽ bị đánh trúng, đây là việc quá bất ngờ, người ra tay thập phần cường đại, tuy thân phận là tôi tớ nhưng thực lực có thể tiến vào tốp một trăm tinh võng.
Nhưng Đế tử là người tầm thường?
Có thể được phong làm Đế tử, như vậy phải có tư chất vô địch cùng giai.
Bách Lý Đế tử vươn tay nắm chặt cổ tay của tôi tớ.
Tên tôi tớ sợ tới mức xanh mặt, vội vàng giải thích:
- Thiếu chủ, ta ta ta, không phải ta!
Trong khoảng thời gian ngắn hắn không biết nên giải thích thế nào, bởi vì hắn không nghĩ muốn làm như vậy nhưng tay không nghe lời hắn, cho nên mới làm ra hành động điên rồ như thế.
Bách Lý Đế tử gật đầu: