Là tiểu quỷ lớn trước tuổi.
Đương nhiên Lăng Hàn nhớ rõ ràng, hăn hiện tại cũng không phải là Lăng Hàn, cũng không phải Đinh Nhất, cho nên hắn “không biết” nha đầu kia.
- Tỷ phu!
Không nghĩ tới Trì Mộng San lại đi tới trước mặt Lăng Hàn, nàng chắp tay sau lưng và lắc đầu nói:
- Tỷ phu, ngươi hóa trang quá kém.
- Tiểu nha đầu, ngươi nhận lầm người đúng không?
Lăng Hàn cười nói.
- Lăng Hàn, Đinh Nhất!
Trì Mộng San nắm chặt ngón tay, sau đó nhìn về phía Lăng Hàn, nói:
- Tỷ phu, ngươi bây giờ lại gọi là gì?
Lăng Hàn kinh ngạc, hắn nhìn sang Đại Hắc Cẩu, mà Đại Hắc Cẩu cũng ngạc nhiên.
Tiểu nha đầu này thật sự nhìn thấu ngụy trang của bọn họ!
Trời ơi, phải biết rằng cho dù là Tôn Giả nếu không cố ý chú ý cũng bị ngụy trang của bọn họ lừa gạt.
Ánh mắt nha đầu này là thế nào?
- Hì hì, muốn giấu diếm được con mắt của Trì Mộng San ta, đây là việc không thể nào!
Tiểu nha đầu dương dương đắc ý, nói:
- Đúng rồi tỷ phu, ta tỷ sẽ cử hành tiệc tối vào ba ngày sau, ngươi nhất định phải tới!
- Hừ hừ, nếu ngươi dám không tới, ta sẽ công khai thân phận của ngươi.
Lăng Hàn im lặng, tuy hắn gặp mặt nàng một lần, tiểu cô nương lại gọi hắn là tỷ phân, gọi rất thân thiết, rất dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm.
Lại nghĩ tới có người biết rõ, có lẽ sẽ có vô số người đứng xếp hàng đánh hắn.
Đó là mỹ nữ bài danh thứ ba Tuyệt Sắc bảng, ngươi còn ghét bỏ?
- Cứ như vậy đi, tỷ phu gặp lại.
Tiểu cô nương tóc bạc chạy đi, nàng chạy rất nhanh và biến mất không thấy đâu nữa.
Thật khó hiểu.
Đại Hắc Cẩu kinh ngạc, nó với với Lăng Hàn:
- Tiểu Hàn tử, ngươi ngủ với tỷ tỷ của nàng lúc nào thế?