Lăng Hàn và Trì Mộng Hàm cùng đi ra.
Nhìn thấy hai người sóng vai mà đi, sắc mặt mọi người không tốt chút nào, có cảm giác như bị người ta tát vào mặt.
Trì Mộng Hàm vận dụng một cái gương che đỉnh đầu, từng tia sáng xuất hiện và bao phủ nàng và Lăng Hàn.
- Tốc độ!
Nàng nói:
- Bảo kính chỉ có thể bổ sung ba lần, một khi năng lượng hao hết, dùng tu vi của ta hiện tại không thể thúc dục.
Lăng Hàn gật đầu, lúc này mới hợp lý, nếu Sinh Đan cảnh có thể đối phó bảo vật Giáo Chủ, việc này không bình thường chút nào.
Hắn kéo dài thần thức giao thoa với Trì Mộng Hàm.
Lúc này hai người có cảm giác sung sướng khó hình dung, giống như trong ngươi có ta, trong ta có ngươi.
Lăng Hàn giật mình, khó trách Trì Mộng Hàm kén rẻ, thì ra trong trạng thái thân thể thi triển Thiên Hoa bảo thuật lại sung sướng như thế!
Gương mặt Trì Mộng Hàm đỏ bừng, ngọc thể của nàng rung rung, thậm chí da thịt của nàng cũng đỏ bừng, đáng tiếc không có người nào nhìn thấy, tất cả đều bị ánh sáng che khuất
Trong khoảng thời gian ngắn, hai người say mê trong cảm giác sung sướng, ngay cả bước chân cũng dừng lại.
Tâm tính Lăng Hàn càng kiên cường hơn một chút, hắn ho nhẹ một tiếng cắt ngang ý niệm của Trì Mộng Hàm.
- Ra tay!
Lăng Hàn trầm giọng nói ra, hắn vận chuyển Thiên Hoa bảo thuật.
Tuy hắn có thể độc lập thi triển Đế thuật này, nhưng hắn tuyệt đối không muốn Trì Mộng Hàm biết rõ, bằng không có qỷ mới biết Đông Lâm Đế tộc sẽ làm ra chuyện gì, bắt nhốt hắn mỗi ngày sinh hài tử cũng có khả năng.
Lại nói, hai người liên thủ sẽ có uy lực lớn hơn nhiều.
Trì Mộng Hàm không kịp thẹn thùng, vội vàng vận chuyển Thiên Hoa bảo thuật phối hợp với Lăng Hàn, từ đó lao tới đánh giết ba âm hồn Hóa Linh cảnh.