Trừ cái hộp ra, Thiên Vũ Tôn Giả còn để lại một khối ngọc bội.
Ngọc bội?
- Xong đời, chỉ có một khối ngọc bội sao, Cẩu gia làm sao đi tán gái đây?
Đại Hắc Cẩu kêu thảm thiết, nó thật vất vả mới tới được đây, kết quả chỉ biết chân tướng năm đó và một khối ngọc bội.
Lăng Hàn cầm lấy ngọc bội, rót thần niệm vào, từng ký hiệu không ngừng phiêu phù trong thức hải của hắn.
Ba, ngọc bội lập tức vỡ vụn.
- Ta nói tiểu Hàn tử, cho dù ngươi tức giận cũng không cần bóp nát ngọc bội, nói không chừng còn đáng một ít tiền.
Đại Hắc Cẩu buồn bực nói.
- Trong ngọc bội cất giấu một môn công pháp!
Lăng Hàn nghiêm nghị nói.
- Đế thuật?
Đại Hắc Cẩu hưng phấn.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Hiện tại còn không biết, trong thức hải c*̉a ta chỉ có ký hiệu vô cùng phức tạp, ta không cách nào phân tích trong thời gian ngắn, ngươi chờ một chút.
- Ngươi trước tiên! Ngươi trước tiên!
Đại Hắc Cẩu xoa xoa tay, dáng vẻ vô cùng hưng phấn.
Lăng Hàn bắt đầu phân tích những ký hiệu này, với ngộ tính siêu cường của hắn, hắn có thể phân tích nhanh chóng.
Từng giờ từng phút, một môn bí thuật xuất hiện trong đầu của hắn.
- Thập Tu thuật!
Lăng Hàn thì thào, đây là bí thuật hắn phân tích ra, cũng không phải công pháp luyện hóa năng lượng thiên địa, cũng không phải võ kỹ công phạt giết địch, mà là phương pháp chữa thương.
Cho dù thương thế nặng bao nhiêu, vận chuyển Thập Tu thuật là có thể phục hồi rất nhanh, thời gian dài ngắn xem thương thế nặng nhẹ, nếu tu hành Thập Tu thuật đến cảnh giới tối cao, chỉ cần không phải thọ nguyên khô kiệt, chỉ cần một ý niệm cũng có thể gây dựng lại cơ thể.
Nhưng muốn luyện tới cảnh giới một ý niệm trùng sinh, đầu tiên phải có cảnh giới Đại Đế.
Ha ha.
Lui một bước, Thánh Nhân có thể tích huyết trọng sinh, mà Tôn Giả chỉ có thể gãy chi trọng trọng sinh, vô cùng thần kỳ.