Lăng Hàn dùng thần thức truyền âm với Đại Hắc Cẩu, bảo nó dò xét một chút, với tính cách đê tiện của Đại Hắc Cẩu, có lẽ nó sẽ tìm ra bí mật gì đó.
Đại Hắc Cẩu gật đầu rời đi, nó kêu lên:
- Hổ ca, chờ ta một chút.
Lăng Hàn chắp hai tay sau lưng, hắn dự định đi dạo khắp nơi, hắn muốn xem trong núi này có tiên dược hay không.
Hiện tại hắn nắm giữ địa mạch tương đương trải rộng tai mắt khắp thế giới này, tỷ lệ tìm được tiên dược là rất cao.
- Lăng Hàn!
Một giọng nói vang lên.
Lăng Hàn dừng bước lại, quay đầu nhìn.
Đó là nam tử trẻ tuổi, dáng người cao lớn, trên cổ có lông tơ màu vàng vừa to vừa dài, hơn nữa còn là lông xù.
- Ta chính là Thi Nguyên.
Nam tử này cao ngạo nói.
- Liên quan gì tới ta!
Lăng Hàn nói.
Nếu đối phương nói chuyện khách khí, đương nhiên hắn sẽ bình tâm nói chuyện, nhưng gia hỏa này vừa gặp mặt đã cao ngạo như vậy, khách khí với hắn làm cái rắm gì.
Thi Nguyên sững sờ, không nghĩ tới Lăng Hàn lại nói chuyện như vậy.
Hắn hừ một tiếng:
- Ta chỉ nói một câu, ta đến từ Tây Thiên vực!
- Ngươi thiểu năng trí tuệ sao?
Lăng Hàn nhún vai nói:
- Ngươi đến từ chỗ nào thì liên quan cái rắm gì với ta?
Hai, hai lần!
Thi Nguyên tức giận, trong mắt b*n r* hàn quang.
- Ha ha ha, tiểu tử này thảm rồi, Thi Nguyên chính là số ít thiên tài của Tây Thiên vực bày danh hai mươi bảy trên tinh võng.
- Tiểu tử này ép Tây Thiên vực mất mặt như vậy, chắc chắn sẽ bị nhắm vào.
- Ha ha, Bắc Thiên vực còn vọng tưởng xuất đầu? Cái gọi là thiên tài cũng chỉ là phù dung sớm nở tối tàn mà thôi.
Chung quanh có vài người lắc đầu, tự nhiên không xem trọng Lăng Hàn.
Thi Nguyên đã tỉnh táo lại:
- Lăng Hàn, ngươi quá cuồng vọng! Chỉ đánh bại vài gia hỏa không thành khí đã dám không coi ai ra gì! Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết, thiên tài Tây Thiên vực đều là người mà ngươi chỉ có thể nhìn lên.