Lăng Hàn cười một tiếng:
- Vị huynh đệ kia, ngươi xem, ta vừa lên núi hái thuốc, vừa đi ra ngoài nên tiêu hết đạo lệnh, dùng dược thảo thay thế thì sao?
- Được.
Binh sĩ kia nói.
Lăng Hàn giả ý móc trong túi ra, lại thông qua pháp khí không gian móc ra tiên dược cấp thấp nhất sau đó lấy ra.
Không có biện pháp, với độ cao của hắn hiện tại, dược liệu hắn mang theo bên người chính là tiên dược.
- Thần dược!
Lăng Hàn vừa cầm tiên dược ra, cho dù là tên binh lính kém nhất cũng nhận ra tiên dược.
- Cái gì!
Những binh lính khác nghe xong liền chạy tới, nhìn thấy dược thảo trong tay Lăng Hàn thì không ai bình tĩnh được nữa.
Đây chỉ là tiên dược bình thường, Lăng Hàn luyện chế lúc trước còn dư lại, về sau không có biện pháp dùng tới, nhưng hắn đánh giá thấp cảnh giới võ đạo tại nơi này, phải biết những binh lính kia không tới Tầm Bí cảnh, còn chưa vào tiên đồ, gặp được tiên dược, bọn họ không kích động hay sao?
Lăng Hàn nhe răng, hắn lấy ra một gốc tiên dược bình thường, kết quả cấp độ của đám người này quá thấp, cho nên bọn họ ngây người.
Được rồi, hắn chướng mắt nên tặng người cũng không đau lòng.
- Đội trưởng!
- Đội trưởng!
- Đàm đội trưởng!
Chỉ thấy những binh lính kia tránh đường, sau đó một nam tử trung niên bụng phệ đi tới, hắn khoảng bốn mươi tuổi, tu vi Tầm Bí cảnh.
Tên đội trưởng này rất tự cao tự đại, trên đường đi thong dong, hắn vô cùng bá đạo.
Đàm đội trưởng cầm tiên dược trong tay binh lính, ánh mắt quét qua, trên gương mặt to béo hiện ra ánh mắt tham lam, sau đó nhìn sang Lăng Hàn:
- Dược thảo bình thường thế này không đủ, chí ít mười cây!
Tê, đám binh lính nghe xong lại lắc đầu, xem ra, đội trưởng của bọn họ lại muốn hãm hại người.