Nếu có thể nắm giữ năng lực nhưi thế, Lăng Hàn sẽ ổn.
Trừ khi gặp phải cao thủ như Thánh Nhân, một kích có thể đánh nát toàn bộ tinh thể, bằng không Tôn Giả c*̃ng rất khó giết chết hắn.
Nhưng muốn nắm giữ pháp thuật như vậy quá khó khăn.
Yêu cầu tạo nghệ trận pháp quá cao, chỉ có tông sư đỉnh cấp mới có thể thi triển.
Nếu trước đó ở trong Cửu Dương Thánh Địa, Lăng Hàn khẳng định chỉ có thể lực bất tòng tâm, nhưng bây giờ đã khác, hắn đi một chuyến tới âm phủ, cường độ linh hồn đã tăng lên cấp bậc Hóa Linh, có tư cách chạm vào bình cảnh tông sư.
Hắn đã tiêu sạch sẽ điểm cống hiến, sau đó thu được tư cách quan sát pháp thuật này.
Muốn học được loại pháp thuật này cần hai điểm.
Thứ nhất, bản thân nắm giữ trận pháp tới cấp độ cao thâm, thứ hai, có thể thuấn di cần đối hiểu rõ địa mạch, cho nên, mỗi khi đến tinh thể mới cần phải nắm giữ địa mạch tại nơi đó.
Cho nên, bản thân pháp thuật này không khó, khó khăn chính là gia tăng đẳng cấp trận đạo, sau đó nắm giữ địa mạch của tinh thể.
Lăng Hàn leo lên tinh võng, hắn giàu có nên chọn phòng thời gian đỉnh cấp.
Hắn phải nhanh chóng gia tăng thực lực trận đạo.
Hắn bế quan suốt nửa năm.
Người bên ngoài cho rằng Lăng Hàn đã sợ hãi, biết bên ngoài có người Chiến Thần cung chờ ám sát hắn, cho nên hơn nửa năm qua hắn vẫn ở trong động phủ, đừng nói ra khỏi Thánh địa, hắn còn không dám rời khỏi động phủ của mình.
Lời đồn đại nổi lên, đều là gièm pha Lăng Hàn, không có biện pháp, trước đó hắn quá nổi danh, với tu vi Chú Đỉnh đã đánh bại Sinh Đan, ngay cả Đế tử cũng thua trong tay hắn, việc này làm bao nhiêu người ước ao và ghen ghét hắn.
Cho nên, từng đôi mắt đang theo dõi hắn, hi vọng nắm lấy chân đau của hắn và gièm pha.