- Ha ha ha, không nghĩ tới ngươi còn dám quay về!
Hàn Băng cười to, trong mắt hắn đầy sát ý.
Đây là tự nhiên, thời điểm ở Giáp Nguyên phủ, hắn và Triệu Tiếu, Liễu Vũ Huân nhiều lần nhằm vào Lăng Hàn, bởi vì gia hỏa này biết luyện đan, muốn chiếm thành đan thành của riêng của mình, không nghĩ tới gia hỏa này còn biết luồn lách, vào hạt nhân phủ không bao lâu đã đi ra ngoài.
Tất cả việc này không thiếu phần Đường Nghiêm tham dự vào.
Cho nên hắn hận Lăng Hàn, c*̃ng hận Đường Nghiêm.
Ở hắn nghĩ đến, Thanh Long Hoàng Triều đã sụp đổ, Lăng Hàn và Đường Nghiêm biến thành chó nhà có tang, hiện tại còn dám xuất hiện, không phải tự tìm cái chết hay sao?
Đúng dịp, thật sự là trùng hợp.
- Hàn Băng, không nên tìm cái chết!
Đường Nghiêm lạnh lùng nói ra, mấy năm qua hắn tu hành công pháp Tôn Giả, cảnh giới và thực lực đều tăng lên rất nhanh, hiện tại đã là bước vào Sinh Đan sơ kỳ.
- Đường Nghiêm, hiện tại cũng không phải lúc trước!
Hàn Băng tự nhiên không sợ, hắn đứng chắp tay và dùng phong thái nhìn từ trên cao xuống quan sát Đường Nghiêm:
- Ngươi không cụp đuôi sống trong núi rừng, hiện tại dám nhảy ra ngoài như vậy, ngươi đang tìm đường chết.
Đường Nghiêm muốn động thủ, nhưng nghĩ tới người nơi này quá nhiều, quá hỗn tạp, nếu hắn dám giết người ở nơi này, như vậy khẳng định sẽ trở thành tội phạm truy nã của Ảnh Nguyệt Hoàng Triều.
Mặc dù trước đó Đường gia trốn đông trốn tây, nhưng đó là bởi vì là dư nghiệt tiền triều, bản thân hắn lại không bị chú ý quá nhiều, bằng không hắn cũng không dám chạy tới gặp Lăng Hàn.
Cho nên, hắn lựa chọn ẩn nhẫn.
- Cút ngay, không nên tìm chết!
Hắn bộc phát khí tức Sinh Đan cảnh.
Hàn Băng bị xung kích, sắc mặt hắn trắng bệch, đây là đại cảnh giới áp chế, hắn không có lực hoàn thủ.
Bất quá, hắn cũng không có sợ hãi, bởi vì lúc trước nói nhiều như vậy, hoàn toàn là đang trì hoãn thời gian.