Tất cả mọi người đều hiếu kì, là tộc nhân nào của Đông Lâm Đế tộc mà trâu bò như thế?
Nếu không phải Đế tử thì chính là Đế nữ, hơn nữa còn là đương đại, bằng không lão Giáo chủ sẽ có vẻ mặt nhớ lại, mà không phải lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo không gì sánh kịp như thế.
Rốt cuộc là người nào?
Lăng Hàn nhớ tới một người.
Trì Mộng Hàm.
Mặc dù chỉ tiếp xúc hồn thể của đối phương, nhưng Lăng Hàn có một loại cảm giác, nữ nhân này rất mạnh.
- Ha ha, các vị tiểu hữu, tới đi.
Lão Giáo chủ thu hồi đắc ý, hắn vẫy tay với mọi người.
- Ta đến!
Lập tức có một tên nam tử đi ra, hắn là Sinh Đan trung kỳ, không tính là mạnh nhất trong đám người nhưng Huyền Thiên thạch chỉ kiểm tra mức tiềm lực, tu vi cao thấp không phải mấu chốt.
- Như vậy đi, mỗi người sẽ có ba cơ hội xuất thủ.
Lão Giáo chủ nói:
- Trong ba lần này chỉ lấy một lần thành tích tốt nhất, nhưng sau khi đánh xong không được lề mề.
- Vâng.
Nam tử kia gật đầu, sau đó ngưng thần tĩnh khí, hắn xuất quyền đấm vào Huyền Thiên thạch.
Một quyền này rất kh*ng b*, hắn còn dẫn động năng lượng tầng thứ cao, có từng đạo mạch văn phát sáng, có ký hiệu kỳ diệu vỡ vụn, hơn nữa còn tỏa ra khí tức kinh người.
Oanh!
Lúc hắn đánh ra một quyền này, trên Huyền Thiên thạch tỏa ra hào quang sáng ngời, không ai có thể mở mắt nhìn thẳng.
Qua một lúc ánh sáng biến mất, chỉ thấy nam tử kia vẫn duy trì tư thế đấm vào Huyền Thiên thạch, Huyền Thiên thạch lại không nhúc nhích.
Tất cả mọi người kinh ngạc, bởi vì Huyền Thiên thạch chỉ đặt lên mặt đất, lại không có pháp thuật gì cố định, một quyền mạnh như thế lại không ảnh hưởng gì đến nó.
Đồ vật Thánh Nhân dùng qua quá thần kỳ.
Mọi người lại nhìn, chỉ thấy Huyền Thiên thạch xuất hiện từng ngôi sao, tổng cộng là ba ngôi sao, hơn nữa ngôi sao thứ ba sáng tối không ngừng, giống như có thể sẽ tắt vào bất cứ lúc nào.