Cơ hội đã đến.
Lăng Hàn cùng Trì Mộng Hàm đang mài đao của mình, đây là cơ hội tốt giúp bọn họ đột phá Hóa Linh cảnh, làm cho hai người cảm thấy đáng tiếc chính là, bọn họ không nên chém giết âm hồn Hóa Linh sơ kỳ sớm như vậy, mà là dùng nó để đột phá.
Hiện tại hối hận đã muộn.
May mắn chính là, bọn họ muốn đột phá cũng không phải giết âm hồn Hóa Linh cảnh, chỉ cần giết âm hồn Chân Ngã cảnh là được.
Bọn họ kiên nhẫn chờ đợi, sau một tháng, chỉ thấy Tây Mạc Vương thống quân xuất chinh, tất cả cao thủ trong tay cũng xuất động, ngay cả quặng mỏ cũng không ai khai thác, không người trông coi.
Đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội lần này, Trì Mộng Hàm lại gọi người trong gia tộc đào quặng, mà nàng và Lăng Hàn xuất phát đi theo đội ngũ Tây Mạc Vương.
Đại quân đi ba ngày, phía trước xuất hiện một nhánh quân đội khác, thấp nhất đều là cấp bậc Sinh Đan.
Hai bên không nói nhảm cái gì, hai quân bắt đầu khai chiến.
Oanh!
Chủ soái hai bêm động thủ với nhau, đều là âm hồn cấp Giáo Chủ, hai bên vừa đấu nhau, âm hồn bốn phía ngã xuống liên tục, các âm hồn còn sót lại tránh xa, bởi vì tới gần sẽ chết.
- Cơ hội.
Lăng Hàn và Trì Mộng Hàm nhìn nhau, bọn họ liên thủ xông tới.
Giết!
Bọn họ phát động Thiên Hoa bảo thuật, từng tia sáng rực rỡ tiêu diệt âm hồn bốn phía.
- Chỉ là dương hồn lại dám đến đục nước béo cò!
Một âm hồn cường đại giết tới, đây chính là âm hồn cấp bậc Hóa Linh, hơn nữa còn là hậu kỳ.
Lăng Hàn và Trì Mộng Hàm đối đầu âm hồn kia, chỉ thủ không công, bọn họ liên tục đại khai sát giới âm hồn yếu hơn.
Vô số âm hồn ngã xuống, trong đó không thiếu Chân Ngã cảnh, từ đó cường độ linh hồn của Lăng Hàn cùng Trì Mộng Hàm bắt đầu tăng lên, đang xung kích cảnh giới Hóa Linh cảnh.