Nghe Lăng Hàn nói thế, âm hồn Hóa Linh sơ kỳ càng tức giận.
Bị hai người Lăng Hàn cướp đi khoáng thạch một lần, hắn đã bị Tây Mạc Vương mắng xối máu chó, hiện tại hai người này không những chạy tới khi tới lượt nó tọa trấn nơi này, càng nói khoác mà không biết ngượng, nói muốn chém nó.
Ha ha, dương hồn đều khoác lác như vậy sao?
- Các ngươi muốn chết!
Nó lạnh lùng nói ra.
- Xử lý nó!
Trì Mộng Hàm nói.
- Tốt!
Lăng Hàn liên thủ cùng nàng và phát động Thiên Hoa bảo thuật, hồn thể của bọn họ phát sáng, xoát xoát xoát, từng tia sáng chói mắt b*n r* ngoài.
Âm hồn Hóa Linh sơ kỳ giật mình, cường độ hồn thể hai dương hồn kia chỉ là Chân Ngã cảnh, tại sao uy lực liên thủ lại đạt tới Hóa Linh cảnh, còn có thể sánh ngang với nó?
Bất quá, nó đương nhiên cũng không sợ.
Âm hồn không sợ hãi, nó đấu với Lăng Hàn và Trì Mộng Hàm.
Oanh! Oanh! Oanh!
Thi triển thần uy của Thiên Hoa bảo thuật, một kích kích đánh âm hồn lảo đảo, âm hồn có xu thế không địch lại.
Cái kia đại quái hoảng sợ, tại sao hai dương hồn này lại kh*ng b* như thế?
Lăng Hàn cười ha ha, tay phải liên thủ thi triển Thiên Hoa bảo thuật với Trì Mộng Hàm, tay trái lại mang theo năng lượng hủy diệt tấn công âm hồn Hóa Linh cảnh.
Đây là muốn mạng của âm hồn.
Ban đầu âm hồn đã cố hết sức khi đối phó hai người, hiện tại lại thêm năng lượng hủy diệt, việc này không khác gì cọng rơm đè chết lạc đà.
Nó không dám chiến và xoay người bỏ chạy.
Lăng Hàn và Trì Mộng Hàm không cho nó như ý, Thiên Hoa bảo thuật phát uy vây khốn nó vào giữa, sau đó năng lượng hủy diệt phát uy tiêu diệt hồn phách của nó.
Hồn thể Hóa Linh cảnh rất mạnh nhưng không chịu nổi tiêu hao, cho nên qua nửa canh giờ, nó đã bị Lăng Hàn cùng Trì Mộng Hàm mài chết.