Lăng Hàn vừa nói ra lời này, cho dù Trì Mộng Hàm và những người kia đều ngạc nhiên.
Nhất là ba người kia, vẻ mặt bọn họ ngạc nhiên như gặp quỷ,
A, các ngươi đây đụng phải quỷ?
- Đinh huynh, ngươi có thể suy một ra ba.
Trì Mộng Hàm gật đầu, nói:
- Không sai, Thiên Hoa bảo thuật có thể hai người thi triển, cũng có thể ba người thi triển, thậm chí trăm người thi triển.
- Đây là Đế thuật lưu truyền rộng rãi trong tộc ta, bình thường dùng mười người làm một tổ thi triển, liên thủ uy lực lớn kinh người.
Lăng Hàn cười ha ha, thì ra hắn chỉ tùy tiện nói ra lại nói trúng, hắn quá thiên tài.
- Tới tới tới, công chúa điện hạ, bây giờ chúng ta “song tu” đi.
Trì Mộng Hàm lườm hắn, gia hỏa này nhất định cố ý, bọn họ là hợp tu bảo thuật, không phải song tu, đúng là không có da mặt.
- Tốt, ta sẽ truyền bảo thuật cho ngươi.
Nàng nói.
- Công chúa điện hạ!
Ba người Trì gia khác hô lớn.
- Các ngươi đừng giật mình sững sờ được không, sẽ hù người khác sợ đấy.
Lăng Hàn lập tức trách mắng.
Đúng vậy, bọn họ ngăn cản hắn học bảo thuật.
Trì Mộng Hàm khoát tay:
- Không sao, ta tự có chừng mực.
Nàng chỉ dạy Lăng Hàn nửa bộ Thiên Hoa bảo thuật chứ không phải hoàn chỉnh. Chỉ học được nửa bộ Đế thuật nhưng đơn độc thi triển sẽ không có uy lực.
Trong lịch sử, Trì gia cũng từng truyền thụ nửa bộ Đế thuật cho người ngoài, nhưng vô số năm qua đi, Thiên Hoa bảo thuật vẫn là tuyệt học thuộc về Trì gia, căn bản không có người ngoài thi triển.
Trì Mộng Hàm bắt đầu truyền thụ Thiên Hoa bảo thuật cho Lăng Hàn, đây là một môn Đế thuật, càng nhằm vào linh hồn, uy lực lớn kinh người, cho dù là Thánh Nhân cũng không cách nào thi triển một mình, chỉ có thể dựa vào số người để đền bù.
Người tu luyện càng thiên tài, số người thi triển bảo thuật càng ít.