Chuyện gì xảy ra?
Lăng Hàn nhìn sang, hắn nhìn thấy mấy tia sáng linh hồn ngập trời, hắn đứng ở xa vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Dương hồn.
Khốn kiếp, là đám người mới tiến vào.
Hiển nhiên bọn họ đã nếm được ngon ngọt, đi theo âm hồn giết tới nơi này, tương đương với tiến vào bảo sơn, có thể lấy bảo vật thỏa thích.
Nhưng vấn đề là, hiển nhiên bọn chúng không giống Lăng Hàn bắt được âm hồn có linh trí, biết được nơi này không chỉ có cơ duyên.
Nơi này còn có âm hồn cấp Giáo Chủ đáng sợ không gì sánh được.
Rêu rao như thế, chán sống hay sao?
Bởi vì cách quá xa, mấy người kia lại bị âm hồn bao vây, hắn không nhìn thấy đó là ai.
Hắc, nói không chừng việc này chính là cơ hội.
Cường độ linh hồn của Lăng Hàn hiện tại đã đạt tới Chân Ngã cảnh, lại thêm năng lượng hủy diệt kh*ng b*, có lẽ hắn có thể đấu với âm hồn cấp bậc Hóa Linh.
Âm hồn cấp Giáo Chủ không xuất hiện, hắn không có nguy hiểm tính mạng.
Vừa vặn, lợi dụng những người này hấp dẫn âm hồn chú ý, hắn lại thừa cơ xuất thủ xử lý.
Lăng Hàn hạ quyết tâm, liền ngồi một bên và bình tĩnh chờ đợi, ngược lại âm hồn cấp thấp không còn tác dụng với hắn, cứ mặc chúng chém giết sinh ra âm hồn mạnh hơn, khi đó hắn sẽ xử lý.
Hơn nữa, U Linh Hồn Tinh sẽ không mọc chân bỏ chạy.
- Ha ha ha, không nghĩ tới nơi này còn có mấy cái dương hồn, thật là mỹ vị ngon miệng!
Một tiếng cười dài vang lên, chỉ thấy một đầu đại quái xuất hiện, nó cũng là hình người nhưng toàn thân mọc ra gai nhọn màu xanh, chiều dài hơn thước, nhìn nó dữ tợn không gì sánh bằng.
Đại quái vừa xuất hiện, những âm hồn nhỏ giống như gặp khắc tinh, chúng không ngừng lui về phía sau và kính sợ không gì sánh được.
Mặc dù âm hồn bình thường chưa mở ra linh trí nhưng lại bị áp chế về bản chất, nhiều khi bản năng có lực ước thúc còn mạnh hơn cả linh trí, giống như hung thú cao cấp áp chế hung thú cấp thấp, tất cả đều đến từ đẳng cấp.