- Ha ha ha, ta rút được qua ải!
Sau tổ thứ nhất rút thăm, lúc này có người vui mừng hô to, hắn bị chín người khác căm thù nên vội vàng ngậm miệng lại.
Hắn chỉ là Chú Đỉnh, trong tổ này có không ít cường giả Sinh Đan.
Một tổ lại một tổ, bọn họ bắt đầu rút thăm, việc này không cần giao đấu nên có kết quả cực nhanh.
Bởi vậy, cái này mặc dù có đến mấy ngàn người nhưng có tới chín thành người bị đào thải, chỉ còn lại mấy trăm người.
Lăng Hàn đi lên phía trước rút thăm, hắn duỗi tay lần mò, hắn lại lui về phái sau, sau đó hắn nhìn thấy lá thăm có hai chữ: Qua ải.
Vận khí không tệ.
Lăng Hàn cười một tiếng, hắn nhìn sang Thân Ngọc Đường, chỉ thấy đối phương c*̃ng nhìn sang, trong tay cầm một lá thăm và lắc lắc với hắn.
Hiển nhiên, hắn c*̃ng qua ải.
- Giao lá thăm cho ta!
Một giọng nói trầm thấp vang lên, có một người tới bên cạnh Lăng Hàn.
- Muốn cái gì tùy ngươi nói.
Lăng Hàn quay đầu nhìn, đó là người trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi, tóc hắn hơi vàng và đôi mắt xanh biếc, hơn nữa còn có hình tam giác.
Hiển nhiên, kẻ này không hpair là Nhân tộc, mà là yêu thú biến hóa.
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:
- Không hứng thú.
- Ta là Bạch Văn Hiên của Đằng Xà Thánh Địa.
Người trẻ tuổi kia nói:
- Hiện tại, ngươi có hứng thú hay không.
Lăng Hàn dùng ánh mắt đáng thương nhìn hắn, gia hỏa này bị ngốc sao.
- Ngươi!
Thấy Lăng Hàn không đáp ứng mình, hơn nữa dùng ánh mắt nhìn kẻ đáng thương với hắn, khiến Bạch Văn Hiên giận dữ, hắn hừ một tiếng và động thủ, hắn vừa mới nâng tay lên đã cảm thấy áp lực to lớn đè vào ngực hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, lão Giáo Chủ đang cười tủm tỉm nhìn hắn nhưng ánh mắt lại đáng sợ không gì sánh được.
Bạch Văn Hiên run rẩy, hắn vội vàng lui về phía sau mấy bước.
Hắn trợn mắt nhìn Lăng Hàn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua việc này.