Bảy người Trình Đông Binh rời đi, đương nhiên sẽ không từ bỏ, bọn họ tiếp tục tìm kiếm Đinh Nhất và Đinh Nhị.
Lăng Hàn nhìn bóng lưng bọn chúng biến mất khỏi tiểu viện, trên miệng nở nụ cười lạnh.
Cứ mặc đám người kia đắc ý mấy ngày.
Hắn ngồi xếp bằng xuống và tiếp tục trùng kích Sinh Đan.
Việc này càng làm hắn cảm thấy cấp bách.
Dạng người như hắn sẽ không lùi bước trước áp lực, bị k*ch th*ch sẽ có thêm động lực.
Đến!
Hắn lại rút năng lượng hủy diệt ra, bị hắn phân giải và tìm kiếm bản chất.
Một ngày, hai ngày, ba ngày, hắn không ngừng trải qua thất bại, muốn vượt qua bước này dễ dàng là không hiện thực, hắn gặp phải rất nhiều khó khăn.
Có nên đổi một loại năng lượng tầng thứ cao khác hay không?
Không.
Ý nghĩ này chỉ xuất hiện trong đầu Lăng Hàn liền bị hắn bác bỏ, hắn đi con đường mạnh nhất, biết rõ năng lượng hủy diệt mạnh hơn còn muốn tìm cái khác, cho dù thành công thành võ tâm của hắn sẽ bị ảnh hưởng.
Thời điểm đột phá bình cảnh gian nan, khi đó hắn sẽ không tự chủ được muốn tránh đi, từ đó hắn sẽ dần dần giống người thường.
Trong lịch sử rất nhiều siêu cấp thiên tài biến mất như thế, không phải vẫn lạc, bởi vì bọn họ không còn là thiên tài.
Trên con đường theo đuổi mạnh nhất, tuyệt đối không được lùi bước.
Tiếp tục!
Hắn nói thầm trong lòng, lại rút ra năng lượng hủy diệt, hắn càng dụng tâm phân tích.
Sau khi thất bại vài lần, đột nhiên Lăng Hàn phát hiện, sau khi phân tích tất cả năng lượng lại còn một hạt nhỏ.
Nên hình dung một hạt như thế nào?
Nhưng sự thật chính là như thế, đây là một hạt nhỏ đến mức không thể hình dung, rõ ràng nó không tỏa sáng nhưng lại làm Lăng Hàn cảm thấy chói mắt.
Lăng Hàn kích động, đây chính là bản chất của năng lượng hủy diệt hay sao?
Ba, không chờ hắn nghiên cứu, điểm sáng này đã phai nhạt, mà Lăng Hàn mơ hồ nhìn thấy đây là ký hiệu không trọn vẹn.