Thiên Đạo Hỏa quét qua, đạo kiếm bị luyện hóa dung hợp, nhưng uy lực của phù binh quá kh*ng b*, thần kiếm huyễn hóa đã bị Thiên Đạo Hỏa thiêu đốt.
Chuyện này…
Tất cả mọi người trố mắt, bọn họ không thể tin vào hai mắt của mình.
Bọn họ biết rõ uy lực phù binh của Phong Kế Hành kh*ng b* cỡ nào, vào thời điểm thần kiếm hiển hóa ra, bọn họ có cảm giác thân thể như vỡ nát.
Đại chiêu như vậy bị một đạo hỏa diễm của Lăng Hàn thiêu đốt.
Ai có thể tin tưởng?
Phong Kế Hành không thể tiếp nhận được, hắn ngơ ngác nhìn Lăng Hàn, ánh mắt của hắn cực kỳ cổ quái.
Lăng Hàn cười nói:
- Còn có đại chiêu gì không, đến đây, ta phụng bồi!
Hắn còn có bốn đạo Thiên Đạo Hỏa, hắn không tin Phong Kế Hành còn bốn từ phù binh.
Phong Kế Hành cắn răng, cơ bắp trên mặt co giật, hắn lại không phản bác được.
Thiên tài giống như hắn, từ trước đến nay đều vượt cấp chiến đấu, nhưng bây giờ lại bị người yếu hơn một đại cảnh giới đánh bại, hắn làm sao chịu nổi? Lòng tự trọng của hắn đã rơi xuống đất, khó chịu không cách nào hình dung.
Vì cái gì?
Vì sao lại có b**n th** như thế?
Lão thiên gia bị mù mắt hay sao, tại sao lại có Chú Đỉnh cảnh b**n th** như vậy xuất thế?
Lăng Hàn thét dài một tiếng, hắn lao lên giết Phong Kế Hành, hắn xuất ra hai quyền.
Phong Kế Hành vội vàng chống đỡ, song phương ngươi tới ta đi, trong tình huống không vận dụng đại chiêu, Phong Kế Hành không thua gì Lăng Hàn, nhưng chỉ cần Lăng Hàn sử dụng sát khí xung kích, Phong Kế Hành sẽ không địch lại.
Vấn đề là, Lăng Hàn còn có Tiên Đỉnh duy nhất, có thể hấp thu tất cả công kích dưới lục trọng thiên, việc này quá kinh khủng, cho dù Lăng Hàn đứng cho Phong Kế Hành oanh kích, Phong Kế Hành đánh tới thổ huyết thì Lăng Hàn vẫn điềm nhiên như không có việc gì.