- Đừng tưởng rằng chỉ có ngươi mới biết!
Đổng Vĩnh Ninh quát to.
Hắn nhất định phải sử dụng tới Thập Bát La Hán Thủ, không cần không được, bởi vì môn quyền pháp này có cấp bậc Tôn Giả, nếu hắn dùng kỹ pháp bình thường sẽ ăn thua thiệt rất lớn.
Trong tình huống lực lượng tương đương, kỹ pháp càng mạnh sẽ chiếm được ưu thế, thậm chí còn có tính quyết định.
Oanh!
Bí pháp Phật tộc đấu nhau, chỉ qua mấy chiêu đã phân ra cao thấp.
Đổng Vĩnh Ninh chỉ có thể phát huy ra ba thành uy lực của Thập Bát La Hán Thủ, nhưng Lăng Hàn lại đạt đến sáu thành.
Đây là nghiền ép tuyệt đối.
Lúc này, Đổng Vĩnh Ninh đã rơi vào hạ phong, chỉ còn lại lực lượng chống đỡ.
Khốn khiếp!
Bốn người Đổng gia trợn mắt hốc mồm, tình huống gì thế này?
Tại sao có thể tồn tại gia hỏa b**n th** như thế?
Lăng Hàn cười ha ha, hắn cường thế xuất thủ áp chế Đổng Vĩnh Ninh.
Mọi người cùng dùng một môn kỹ pháp, chuyện này không cần nói nhiều, ai nắm giữ thuần thục hơn thì ai nắm giữ ưu thế.
Hết lần này tới lần khác, Đổng Vĩnh Ninh biết rất rõ hắn nắm giữ kỹ pháp không thuần thục bằng Lăng Hàn, cho nên hắn ăn thiệt thòi quá lớn, việc này không khác gì uống rượu đọc giải khác, bởi vì hắn có thể phát huy mười thành uy lực của chiến lực, nhưng đẳng cấp bản thân kỹ pháp quá yếu, mười phần uy lực lại kém ba thành uy lực của Thập Bát La Hán Thủ.
Hắn gào thét không cam lòng, chính mình chính là Sinh Đan a, nếu như thua trong tay một tên Chú Đỉnh nho nhỏ, đây là chuyện xấu muôn đời, là trò cười thiên cổ.
Nhưng hắn có thể có biện pháp nào?
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:
- Ngươi cho rằng, chênh lệch của chúng ta chỉ có bao nhiêu đó hay sao?
Hắn nâng tay lên, tia sáng màu vàng xuất hiện.
Đây là Canh Kim Kiếp Lôi.
Ba, một kích đánh trúng, Đổng Vĩnh Ninh trúng chiêu, thân thể hắn bay ra xa.
Mặc dù Canh Kim Kiếp Lôi không bằng Hỗn Độn Thần Lôi nhưng cũng có thể sánh ngang Thánh thuật, lại do Lăng Hàn vận dụng, Đổng Vĩnh Ninh không trúng chiêu?