Nói bằng bản tâm, mặc dù hai nữ tử đều là đại mỹ nhân nhưng nữ tử cao vẫn hơn một bậc, cho dù là dung mạo hay khí chất, có thể nói đã nghiền áp toàn diện.
- Đi thôi.
Mỹ nữ cao cười áy náy với Lăng Hàn, sau đó gọi đồng bạn tiếp tục đi tới.
- Ngao!
Đúng lúc này, một tiếng thú rống vang lên, một con mãnh hổ màu trắng lao tới, bành bành bành, sau lưng nó cây cối đổ ngã nghiêng.
- Cẩn thận!
Hai tên nam tử đồng thời hét lớn một tiếng, bọn họ cùng xuất vũ khí tấn công mãnh hổ.
Bọn họ đều dùng kiếm, hai đạo kiếm quang bay qua và hòa thành hai tia sáng chói mắt chém vào mãnh hổ.
Nhưng bọn họ đã đánh giá thấp thực lực của mãnh hổ, chỉ thấy mãnh hổ vung móng vuốt lên, ba, ba, hai đạo kiếm quang đồng thời vỡ nát, mãnh hổ vẫn lao tới với tốc độ không giảm.
- Không tốt, con mãnh hổ này có thực lực Thất Đỉnh!
- Mau chạy đi!
Nhưng hung thú đã lao tới, làm sao chạy bây giờ?
Mỹ nữ cao cắn răng, nàng lấy một vật trên cổ xuống sau đó tấn công mãnh hổ.
Ầm!
Một tia sáng bộc phát, nó hóa thành một chiếc lồng và bao vây mãnh hổ vào trong.
Hổ dữ nhảy nhót tưng bừng, vung móng tới tắp, nó muốn phá lồng mà ra, nhưng chiếc lồng được chế tạo đặc biệt, nó giống như dây thừng đang xiết chặt.
- Tốt!
Hai tên nam tử và mỹ nữ còn lại reo hò, chí ít hung thú cấp bậc Thất Đỉnh đã bị giam cầm, bọn họ rất hân hoan.
Mỹ nữ cao rất đau lòng, đây chính là chí bảo phòng thân của nàng, không nghĩ tới lại sử dụng lúc này.
Nhưng nhìn thấy đồng bạn không có việc gì, nàng cũng cười cười vui vẻ.
- Tiểu tử l* m*ng, còn không mau cảm ơn Viện tỷ!
Mỹ nữ xinh xắn quát Lăng Hàn.
- Nếu không có Viện tỷ xuất thủ, ngươi bây giờ đã bị mãnh hổ ăn thịt.
Nam tử áo trắng cũng nói.