Không lâu lắm, đám người Cát Tường Thiên chạy ra khỏi đại điện.
Hiển nhiên, ngọn đèn lại tắt lần nữa.
Thấy một mình Lăng Hàn ngồi xếp bằng bên ngoài giống như lĩnh hội cái gì đó, không ít người cười lạnh.
Ở đây đều là thiên kiêu vô thượng nhưng có ai nhớ kỹ Thánh thuật?
Ngươi giả vờ cái gì chứ?
Chỉ có Cát Tường Thiên và Tống Lam đều rung động, cũng nhìn chằm chằm vào Lăng Hàn.
Nữ tính tính cách nhẵn nhụi, lại thêm các nàng có sức quan sát xuất sắc, các nàng trước đó nhận ra, Lăng Hàn tới cực muộn nhưng lại hoàn thành ghi nhớ Thập Bát La Hán Thủ, bắt đầu ra ngoài lĩnh hội.
Tính toán thời gian một chút, thậm chí còn ngắn hơn Phong Kế Hành rất nhiều.
Hiện tại, Lăng Hàn là người đi ra đầu tiên.
Gia hỏa này dẫn đầu nắm giữ Thánh thuật?
- Giả thần giả quỷ!
Một thanh niên khinh thường nói ra, hắn là cường giả Thất Đỉnh, bài danh tinh võng sáu mươi bảy, tên là Mạc Nguyên Vũ.
Lăng Hàn làm như không nghe thấy, hắn đang lĩnh ngộ mấu chốt.
- Tiểu tử, ngươi rất trâu bò đúng không, dám không coi ai ra gì!
Mạc Nguyên Vũ nhanh chân đi tới gần Lăng Hàn, kẻ này không có tiếng tăm gì, hiện tại dám làm ra vẻ trước mặt ta, ai cho ngươi dũng khí như vậy?
Ngươi thật lĩnh ngộ sao? Đừng giả bộ, Phong Kế Hành còn chưa nắm giữ sơ bộ, ngươi tính toán là cái gì.
Hắn tới gần và xuất chưởng tấn công Lăng Hàn.
Một chưởng này cũng không nặng, bởi vì hắn không có động sát cơ.
Oanh!
Có người lướt tới ngăn cản Mạc Nguyên Vũ.
A?
Chờ nhìn thấy rõ người này, tất cả mọi người kinh hãi, bởi vì người đó chính là Tống Lam, mỹ nhân bài danh thứ chín Tuyệt Sắc bảng.
Nàng xuất thủ giúp Lăng Hàn?
Phong Kế Hành nhìn vào trong mắt, con ngươi của hắn co rút rất mạnh.
Hắn thân là đệ nhất nhân trong Chú Đỉnh cảnh Bắc Thiên vực, tự nhiên cũng có kiêu ngạo của mình, bởi vậy hắn rất có hứng thú với Tống Lam nhưng cũng không có biểu hiện ra ngoài —— Cát Tường Thiên dung mạo khí chất không kém, nhưng dù sao người ta cũng là Thánh Nữ Phật tộc, quả thật không tiện ra tay.