- Không nên hiểu lầm.
Lăng Hàn khoát khoát tay, nói:
- Ngươi nhìn cổ của mình đi.
Cát Tường Thiên lấy băng kính ra, nàng nhìn vào, gương mặt xinh đẹp của nàng thay đổi.
Nhất định đã bị người ta bóp cổ qua, nhưng nàng lại không hay biết gì, cho nên trong nội tâm hoảng sợ.
Lăng Hàn cũng nghiêm túc, nữ tử này chính là Thánh Nữ Phật tộc, thực lực tuyệt đối không tầm thường, thậm chí nắm giữ Lục Tự Minh Vương chú hoàn chỉnh, nhưng lại bị “quỷ vật” bóp cổ không hay biết, chuyện này không thể tưởng tượng nổi.
Hắn quay người nhìn vào trong đại điện, muốn biết Khang Tinh Hải thế nào.
Hắn không phải lo lắng, mà là hiếu kì.
- Trên lưng của ngươi!
Bỗng nhiên Cát Tường Thiên lên tiếng, trong giọng nói còn mang theo hàn ý.
Chẳng lẽ?
Lăng Hàn thả thần thức ra, hắn nhìn thấy trên lưng mình có dấu bàn tay, quần áo của hắn vỡ nát, trên lưng của hắn còn lưu lại chưởng ấn màu đen.
Nhìn kỹ, ngón tay dài kinh người, hoàn toàn không giống tay nhân loại.
Mẹ nó, nơi này có nháo quỷ hay sao?
Lăng Hàn nhìn về phía Cát Tường Thiên, Cát Tường Thiên c*̃ng nhìn hắn, trong mắt sinh ra thần thái kiêng kị.
Có thể làm cho hai thiên kiêu trúng chiêu không hay biết, “hắc thủ” kia mạnh cỡ nào.
Hiện tại, Lăng Hàn càng muốn biết Khang Tinh Hải thế nào, gia hỏa này chưa từng xuất hiện, nếu quả thật có nháo quỷ, hắn biến thành cái gì?
Đạp, đạp, đạp, tiếng bước chân truyền đến.
Hiện tại trong đại điện chỉ có một mình Khang Tinh Hải, như vậy có tiếng bước chân khẳng định chính là của hắn.
Hắn và Cát Tường Thiên lui về sau vài bước, đây là cảnh giác với nguy hiểm không biết trước.
Qua một lát, một bóng người đi ra khỏi đại điện.
Là Khang Tinh Hải.
Tê!
Lăng Hàn và Cát Tường Thiên hít khí lạnh, Khang Tinh Hải vốn khí phách ngập trời, khí lượng phi phàm, nhưng bây giờ giống như trải qua một cơn bệnh nặng, hắn uể oải và suy sụp.