Đáng tiếc, ngay cả Lục Kỳ bài danh mười chín tinh võng cũng không phải đối thủ của Lăng Hàn, Lưu Sấm tính là cái gì?
Đúng vậy, tinh võng chiến và hiện thực chiến có khác nhau.
Tinh võng chiến trừ đi tất cả nhân tố bên ngoài, không cân nhắc pháp khí và phù binh, cho nên, giao thủ chân chính, nói không chừng bài danh thấp có thể thắng bài danh cao, nhưng bài danh thấp cũng không thấp hơn nơi nào, nhất là đạt tới cấp độ của Lưu Sấm, chênh lệch chỉ trong mười vị trí mà thôi.
Trừ phi là loại người như Lâm Thất có thể thiêu đốt đế huyết, bởi vì nó quá đặc thù.
Chí ít, Lưu Sấm cũng không phải là Đế tộc.
Cho nên thực lực của hắn tăng lên, hắn giao thủ với Lăng Hàn cũng bó tay trói chân, hắn không thể phát huy hết thực lực của mình, trái lại còn bị Lăng Hàn đè đánh.
- Đi!
Lưu Sấm giãy dụa lần cuối, hắn vận dụng Tiên Đỉnh, muốn dùng Tiên Đỉnh tới áp chế Lăng Hàn.
Nhưng không có tác dụng.
Lăng Hàn không nắm Tiên Đỉnh dọa hắn đã tốt lắm rồi, hắn còn muốn áp chế Lăng Hàn? Nói đùa gì thế!
Lăng Hàn đánh Lưu Sấm đánh một trận, cũng không lấy mạng đối phương, dù sao không có thâm thù đại hận, hơn nữa nếu hắn thật lộ ra sát cơ, Lưu Sấm cũng có thể bóp nát lệnh bài chạy ra khỏi bí cảnh.
Chỉ có xem thường như thế mới làm Lưu Sấm phẫn nộ.
- Ta nhất định sẽ báo thù!
Hắn cắn răng nói ra, hắn hiện tại là Thất Đỉnh, chỉ cách Bát Đỉnh một tia. Hắn tin tưởng, sau khi mình tiến vào Bát Đỉnh, với nội tình vượt qua Hoàng Kim Tiên Đỉnh của mình, hắn nhất định có thể trấn áp Lăng Hàn.
...
Lăng Hàn không đặt việc này trong lòng, hắn trở lại lều vải, hắn bắt đầu nghiên cứu Thánh thuật của Tống Lam cho hắn.
Thánh thuật tên là Phong Thần Thối, tên như ý nghĩa, đương nhiên là một môn cước pháp, sau khi luyện tới cảnh giới tối cao có thể đá nát tinh thể.
Nhưng môn Phong Thần Thối này lại là bản thiếu, nó còn kém Thánh thuật một đoạn dài, nhưng lại mạnh hơn công pháp Tứ Cực cảnh một mảng lớn.