Theo cách nói của Chu gia, nguyện ý chia đều thu hoạch trong Thiên Vân sơn cho Lăng Hàn, như vậy dính đến đại dược Sinh Đan cảnh thậm chí Chân Ngã cảnh, tại sao phải chia đều.
Chu gia cam lòng?
Lăng Hàn mỉm cười:
- Tiểu Lam Lam, ngươi đang châm ngòi ly gián sao?
Gương mặt xinh đẹp của Tống Lam biến thành màu đen, chưa từng có kẻ nào lớn mật như thế, lại dám gọi nàng là Tiểu Lam Lam.
Đây là đùa giỡn tr*n tr**!
- Lăng huynh, với thực lực cùng thiên phú của ngươi, tại sao miệng lưỡi không sạch sẽ như vậy?
Nàng từ tốn nói, giống như không đặt trong lòng.
- Như vậy có gì không tốt.
Lăng Hàn cười một tiếng, nói:
- Tiểu Lam Lam, chúng ta nên thảo luận ý nghĩa nhân sinh với nhau đi.
Xoát, Tống Lam xuất chưởng tấn công.
Lăng Hàn đưa tay hóa giải, ha ha, hắn muốn làm tiểu bì nương xấu bụng này mất tỉnh táo.
- Ta nhắc nhở ngươi một chút, Chu gia tuyệt đối không hào phóng như thế, cẩn thận bì lừa bán vẫn kiếm tiền cho người ta đấy.
Tống Lam lập tức khôi phục bình tĩnh, giống như tiên tử như nàng chưa từng thất thố.
Nói xong, nàng rời đi.
Lăng Hàn sẽ không tin tưởng Chu gia, nhưng hợp tác là việc chắc chắn, Liệp Thiên nỏ chẳng khác gì vũ khí dành riêng cho hắn, hắn muốn có được nó.
Sau khi chuẩn bị một ngày, Chu gia phát động tất cả mọi người đi về hướng Thiên Vân sơn.
Vì ngày hôm nay, Chu gia đã đợi mấy trăm năm, bắt đầu phấn đấu từ đời thứ nhất đến hiện tại, phấn đấu đã thành một loại tâm nguyện.
Mất hai ngày đi đường, bọn họ đã tới dưới chân Thiên Vân sơn.
Núi này cao tận trời, giữa sườn núi có mây mù lượn lờ.
- Ngang!
- Ngao!
Còn chưa lên tới đỉnh núi đã có thể nghe thấy tiếng thú rống chim kêu rót thẳng vào linh hồn, làm cho nội tâm người ta lạnh buốt.
Nơi này có đại thú Sinh Đan cảnh.
- Cẩn thận, hung thú cũng không phải là thứ cần phòng bị duy nhất, còn có hoàn cảnh nơi này.