- Lăng tiểu hữu, đây là tình báo Chu gia bỏ ra mấy chục năm mới thăm dò ra, không biết bỏ ra bao nhiêu nhân lực và vật lực, ngươi nghĩ không làm mà hưởng hay sao?
Chu Mật trầm giọng nói, hắn muốn cò kè mặc cả.
- Không sai.
Lăng Hàn gật đầu, hắn không khách khí chút nào.
Ách!
Chu Mật và Chu Lâu không nói được gì, gia hỏa này là ai, tại sao không hề có chút tính tình tuổi trẻ khinh cuồng, da mặt dày đến kinh người, tuyệt đối không phải kẻ biết xấu hổ.
- Ha ha, muốn tư liệu không có vấn đề.
Chu Mật cười nói:
- Nhưng ta phải nói rõ cho ngươi biết, cho dù ngươi có tư liệu, ngươi cũng không thể vượt qua Thiên Vân sơn, chỗ đó có tám con vương thú Sinh Đan cảnh, một con áp chế một con đường rời đi. Cho nên muốn đi ra ngoài, ngươi phải xử lý một con mới được.
- Không phải ta xem thường tiểu hữu, nhưng tiểu hữu trừ có tác dụng khắc chế lôi đình ra, chẳng lẽ ngươi có thể miễn dịch tất cả lực lượng khác hay sao?
Lão hồ ly.
Lăng Hàn nói thầm trong lòng, gương mặt không thay đổi:
- A, Chu gia chủ có đề nghị gì sao?
- Hợp tác.
Chu Mật cười một tiếng, nói:
- Ngươi trợ giúp chúng ta san bằng Thiên Vân sơn, tất cả đều vui vẻ.
Chu gia muốn vĩnh viễn thông qua thông đạo Thiên Vân sơn, đây không phải dự tính tạm thời, bằng không bọn họ có thể xử lý một con hung thú Sinh Đan, nhưng không cần bao lâu sẽ có một con vương thú mới xuất hiện, một lần nữa trở thành chướng ngại vật.
Cho nên, chỉ có triệt để chiếm cứ Thiên Vân sơn mới có thể một lần vất vả suốt đời nhàn nhã.
Lăng Hàn bật cười:
- Vừa rồi Chu gia chủ đã nói, ta cũng không phải đối thủ của bất cứ con vương thú nào, tại sao đột nhiên cần ta phát lực?
Chu Mật cười ha ha, nói:
- Đương nhiên có đạo lý.
Chu Lâu nói:
- Chu gia ta nghiên cứu ra một loại vũ khí có uy lực kinh người, có thể giết Sinh Đan tuyệt đỉnh, nhưng món vũ khí kia cần lôi khoáng thạch tinh khiết mới dùng được, dựa vào tiến độ hiện tại, có khả năng còn cần thời gian hai ba trăm năm mới có thể dùng được. Cho nên, chúng ta cần tiểu hữu điều khiển vũ khí này.