Khốn kiếp.
Lăng Hàn vội vàng hạ xuống, hắn thu hồi Hỗn Độn Cực Lôi tháp và phát động Chỉ Xích Thiên Nhai, hắn tìm kiếm nơi tránh né.
Nhưng nơi này đều là sa mạc, hắn ẩn thân nơi nào?
Tốc độ của hắn nhanh nhưng không vượt qua Chú Đỉnh, thậm chí có thể so sánh với Sinh Đan sơ kỳ, nhưng ba đầu ngốc ưng kia lại là tồn tại Sinh Đan trung kỳ thậm chí hậu kỳ, tốc độ còn nhanh hơn hắn, mặc dù c*̃ng không nhanh hơn bao nhiêu.
Khoảng cách của hai bên đang rút ngắn.
Lăng Hàn nhíu mày, chẳng lẽ hắn phải vận dụng Thiên Đạo Hỏa hay sao?
Chính vào lúc này, đột nhiên hai mắt hắn tỏa sáng.
Tại nơi rất xa xuất hiện một sơn cốc.
Rất tốt, Lăng Hàn tăng tốc bước chân và lao vào sơn cốc.
Sau mấy ngày, hắn đã tiếp cận sơn cốc, hắn kinh ngạc phát hiện, đang có bảy người lao vào sơn cốc.
Khi thấy Lăng Hàn, bảy người kia đều sững sờ, sau đó cũng nhìn thấy ba đầu ngốc ưng, ai cũng mắng một tiếng, sau đó liền quay người chạy vào trong sơn cốc.
Lăng Hàn c*̃ng tiến vào sơn cốc, hắn lập tức phát hiện, vẻ mặt bảy người kia không tốt.
Làm gì, ta chọc giận các ngươi rồi?
Nhưng bây giờ sự chú ý của mọi người đều đặt lên thân ba con ngốc ưng, Lăng Hàn kinh ngạc chính là, ba đầu ngốc ưng kia vô cùng kiêng kỵ sơn cốc, chúng xoay quanh sơn cốc nhưng không con nào đáp xuống.
Qua thật lâu, ba đầu ngốc ưng vỗ cánh rời đi, dường như từ bỏ ý định săn thức ăn.
- Tiểu tử, ngươi làm trễ nải thời gian của chúng ta lâu như vậy, ngươi bồi thường chúng ta như thế nào?
Trong bảy người, một tên nam tử áo xanh nói.
Lăng Hàn giang tay ra:
- Mạo hiểm trong di tích cổ, đây không phải chuyện bình thường sao? Tốt, ta có thể nói xin lỗi các vị.
- Xin lỗi?
Nam tử áo xanh hừ một tiếng, nói:
- Xin lỗi có làm được gì, có thể đổi lại thời gian ta lãng phí hay sao?