Hơn hai mươi con hung thú lao tới giống như máy ném đá ném ném đá nặng vào người Lăng Hàn, hơn nữa còn đầy gai nhọn.
Lăng Hàn mở màn sáng tinh thần, hiện tại bên trong Chú Đỉnh cảnh, đối thủ có thể ép hắn sử dụng Hỗn Độn Cực Lôi tháp đã ít tới đáng thương.
Bành bành bành, từng đầu hung thú va chạm làm màn sáng chấn động, màn sáng vẫn ương ngạng không vỡ.
Lăng Hàn hừ một tiếng, đấm ra một quyền.
Đến mà không trả lễ thì không hay, c*̃ng ăn một kích của hắn.
Bành!
Lập tức, những hung thú kia bay lên, chúng bị một quyền của hắn đánh bay.
Nhưng có càng nhiều hung thú lao tới, sử dụng tự thân làm vũ khí va chạm với Lăng Hàn, hơn nữa, trên mũi nhọn rất nhiều hung thú có ánh sáng lóe lên, dường như biết va chạm bình thường không thể tạo thành tổn thương lên Lăng Hàn, cho nên chúng phát động đại chiêu.
Bành, bành, bành, lần này lại khác biệt, khi từng đầu hung thú đụng vào, màn sáng xuất hiện rất nhiều vết nứt, số lượng càng ngày càng nhiều, màn sáng sắp phá vỡ.
Việc này càng k*ch th*ch hung tính của đám hung thú, chúng như nổi điên va chạm vào màn sáng.
Lăng Hàn cười nhạt, niệm lực phun trào, Tinh Thần màn sáng khôi phục như ban đầu.
Hắn sử dụng bí lực dự trữ, hoàn toàn có thể đứng bất động như vậy cho hung thú va chạm tới khi kết thúc sinh mạng.
Hắn sẽ không bị động như thế, lập tức triển khai phản kích, hắn đấm ra một quyền, mười con hung thú bị đánh bay, có chút tâm mạch vỡ nát, chết ngay lập tức.
Đối phó hung thú, đương nhiên hắn không cần khách khí, bật hết hỏa lực, trong từng quyền oanh kích, không ngừng có hung thú bị hắn đánh nổ, thi thể rơi xuống như mưa.
Nhìn thấy máu tươi, sát ý của hắn cũng nổi lên, hắn hóa thân thành sát thần, không ngừng thu gặt sinh mệnh.