Lục Kỳ không dám xuất thủ.
Vận dụng Tiên Thiên thần thông cũng không thể oanh phá phòng ngự của Hỗn Độn Cực Lôi tháp, huống chi trong tình huống bình thường.
Nếu như hắn cưỡng ép xuất thủ, kết quả là hắn tự mình chuốc lấy cực khổ.
Bởi vậy, hắn chỉ dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Lăng Hàn, trong lòng tự nhủ đối phương vận khí tốt, thế mà đạt được một kiện pháp khí cường đại như vậy.
Nhưng chỉ cần hắn bước vào Sinh Đan, hắn muốn thu thập Lăng Hàn thuận tiện như trở bàn tay, hơn nữa, cho dù Lăng Hàn c*̃ng bước vào Sinh Đan, chẳng lẽ uy lực pháp khí như nước lên thuyền lên hay sao?
Chờ đó, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy.
Tống Lam hơi do dự, nàng vẫn ném ngọc bội cho Lăng Hàn.
Không phải bởi vì giữ lời hứa hay không, nàng rất xem trọng năng lực trận đạo của Lăng Hàn, muốn mượn dùng.
Hai tên trận sư tham gia vào việc này tự nhiên sẽ ổn thỏa hơn một trận sư.
Lăng Hàn cầm lấy ngọc bội, hắn rót thần thức vào, lập tức phát hiện, đây cũng không phải là pháp khí không gian, nhưng trong đó lại lưu mấy đạo tin tức, hơn nữa cũng không phải là Tôn Toàn lưu lại.
Phía trên ghi lại vị trí truyền thừa của Đan sư Thiên cấp mà Tống Lam muốn tìm, ngọc bội này chính là chìa khóa.
Hắn gật đầu với Tống Lam, cũng thu ngọc bội lại.
Trong mắt Lục Kỳ, làm như thế chẳng khác gì tặng tín vật định tình.
Các ngươi làm như hắn bị mù hay sao?
Đôi mắt Lục Kỳ phun lửa, hai nắm xiết chặc, có thể nhìn thấy gân xanh trên trán của hắn.
Nhưng lý trí của hắn vẫn vững vàng khống chế hắn, hắn không xuất thủ.
Lăng Hàn nhìn hắn, trong mắt lộ ra vẻ thương hại.
Đối với chuyện như thế này vẫn có thể dùng lý trí bỏ qua, nếu đổi thành hắn, hoặc quả quyết từ bỏ, về sau sẽ không tiếp tục theo đuổi Tống Lam, hoặc là đánh một trận, như vậy mới gọi là nam nhân.