Lăng Hàn vận chuyển nhãn thuật, đó là một đứa bé nhưng lại cao ba thước, có hai tay rất dài nhưng nhìn mặt hắn lại mọc ra râu ria.
- Chỉ là huyễn trận mà thôi, lại thêm chút dược vật mê hoặc thần trí, có gì khó phá?
Hắn mỉm cười.
Người lùn kia rất khó tiếp nhận việc này, ngươi đừng nói hời hợt như vậy, từ xưa đến nay, trừ những đại lão Thánh địa ra, có đệ tử nào có thể phá giải trận pháp cộng thêm dược vật của hắn chứ? Hơn nữa, bọn họ còn len lén in dấu tay lên mặt người xuống giếng, sau khi gặp ánh mặt trời sẽ biến mất, từ đó tạo thành hiệu quả vô cùng quỷ dị.
Mặc dù mỗi lần tân sinh đều bởi vì tò mò mà tới đây, nhưng chỉ cần dọa bọn họ giật mình, bọn họ sẽ không tới nữa.
Bây giờ lại bị tân sinh bắt tận tay, đây là lần đầu.
- Ngươi là quái thai.
Hắn nói.
Lăng Hàn tức giận, ngươi mới là quái thai, ta nghe thế nào cũng cảm thấy khó chịu.
Hắn lắc đầu, nói:
- Nơi này cũng chỉ có ngươi sao?
- Làm sao có thể, người trong địa huyệt này là tộc đàn khổng lồ đấy.
Người lùn nói.
- Đến, nói xem.
Lăng Hàn khoanh chân ngồi xuống.
- Ta không thể nói, đây là tộc quy.
Tên lùn vội vàng lắc đầu.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
- Xem ra, chúng ta cần phải nói chuyện thật vui vẻ.
Nửa giờ sau, tiểu ải nhân đã nói ra tất cả những gì hắn biết.
Trước kia thật lâu, huyệt cư nhân gặp phải thiên địch và sắp sửa hủy diệt, may mắn một tên Tôn Giả của Cửu Dương Thánh địa đi ngang qua, nhất thời mềm lòng cho nên cứu huyệt cư nhân, cũng chuyển toàn bộ tới Cửu Dương Thánh địa.
Huyệt cư nhân, tên như ý nghĩa, bọn họ đều sống trong huyệt động, ở bên trong Cửu Dương Thánh địa, bọn họ đào rất nhiều đường hầm dưới đất.
Nhưng huyệt cư nhân cũng không phải ở không, bọn họ có một cái năng khiếu, đó chính là trồng trọt tiên dược.
Bọn họ tạo ra không gian khổng lồ dưới lòng đất Thánh địa, huyệt cư nhân trồng rất nhiều tiên dược cung cấp cho Thánh địa tiêu dùng.