Một chưởng mà thôi, hắn đào thải một người.
Người kia cũng không có bị thương, nhưng như vậy cũng làm hắn cảm thấy xấu hổ.
Hắn không dám ra tay nữa.
Một chưởng kia không tổn thương hắn, chỉ đánh nát liên tiếp khí trong quần áo của hắn, độ khó còn cao hơn giết hắn mấy lần.
Cao thủ như thế, hắn nào dám chọc?
Hắn vội vàng lui về phía sau.
- Tê, thì ra gia hỏa này mới là hạch tâm của đội ngũ.
Ba mươi người liên hợp đều nhìn sang, một chưởng vừa rồi đủ để chứng minh Lăng Hàn đáng sợ.
- Cùng tiến lên, giải quyết hắn trước.
- Tốt!
Hai mươi người lao tới, còn lại chín người cuốn lấy đám người Vũ Văn Thiên, không cho bọn họ cơ hội trợ giúp Lăng Hàn.
Nhưng hữu dụng sao?
Lăng Hàn nhìn như tùy ý, hắn xuất một quyền đã đánh một người thành đầu heo.
Mười quyền qua đi, mười người bị loại bỏ.
Lần này, không người nào dám động thủ nữa.
Quá mạnh, quá b**n th**.
- Chạy!
Những người còn lại đều co giò chạy như bay, nhưng Lăng Hàn đã xuất thủ, hắn sẽ không cho những con cá lọt lưới chạy thoát, hắn vận dụng Chỉ Xích Thiên Nhai đuổi kịp một người và xuất một quyền, lại xuất mười quyền, mười người còn lại đều bị đánh thành đầu heo.
Lại nhìn về phía sau, đám người Vũ Văn Thiên cũng phát uy trấn áp đối thủ.
Đến lúc này, ba mươi người đội ngũ đối phương bị toàn diệt.
Bọn họ mở địa đồ ra, ban đầu còn có ánh sáng tiếp cận bọn họ nhưng bây giờ lại cách xa xa.
Hiển nhiên, mặc dù những người này không nhìn thấy xảy ra chuyện gì, nhưng khi nhìn thấy ba mươi điểm sáng biến mất, đoán cũng có thể đoán được.
Năm người nơi này quá mạnh, lấy ít đánh nhiều, đánh bại tất cả đối thủ.
Đội ngũ đứng đầu quá mạnh, không nên trêu chọc.
Một đêm qua đi, tranh tài tiến vào những ngày cuối cùng.
Đám người Lăng Hàn tiếp tục săn bắn, trên đường còn đụng phải đội ngũ bốn người do Lâm Thất cầm đầu, nhưng song phương chỉ đối mặt nhau, cũng không có khai chiến. Đến xuống buổi trưa, bọn họ còn gặp vị trí đội ngũ Giải Nghênh Thu, bên người mỹ nữ này lại có nhiều đến mười lăm người, hiển nhiên không phải một đội ngũ, mà là vì nàng ngưng tụ lại với nhau.