Không quản Lăng Hàn có bao nhiêu trang bức, hắn đánh bại Lục Kiếm Vân chính là sự thật kiên cố nhất.
Bởi vậy, thời điểm Lăng Hàn thu hồi lôi đài muốn trở về, lập tức có rất nhiều người vây quanh muốn giao hảo với hắn.
Lăng Hàn c*̃ng không cố ý đắc tội với người khác, nói chút lời khách sáo, cũng không nói cái gì thực chất.
Lúc Lăng Hàn dự định trở về, hắn bị một lão giả cản lại.
- Lão hủ là người Cửu Dương Thánh địa, không biết tiểu hữu có thời gian hay không?
Lão giả nói.
Lăng Hàn bày lôi đài này, không phải là vì hấp dẫn người Cửu Dương Thánh địa hay sao?
Hắn cười nói:
- Có thời gian.
- Ha ha, sang bên kia trò chuyện.
Lão giả cười nói.
Hai người đi lên phía trước, mặc dù lão giả nói muốn trò chuyện nhưng vẫn không nói gì.
Lăng Hàn c*̃ng không vội, hắn xem người này như không tồn tại.
Qua một thời gian, lão giả mới mở miệng, nói:
- Vì sao tiểu hữu bày lôi đài?
Lăng Hàn ăn ngay nói thật:
- Ta không thỏa mãn điều kiện báo danh nào của Thánh địa, cho nên chỉ có thể nghĩ ra hạ sách này, hi vọng Thánh địa có thể mở cửa sau, đồng ý ta báo danh.
Câu trả lời này làm lão giả không nghĩ tới, hắn nhìn Lăng Hàn, trên mặt ngạc nhiên, ngươi có thể dùng một quyền đánh bại Lục Kiếm Vân, bài danh tinh võng ít nhất cũng hơn chín ngàn, tại sao không đủ điều kiện?
Lăng Hàn cười cười:
- Bởi vì có một ít nguyên nhân cá nhân, ta không có đánh đẳng cấp chiến.
Thì ra là thế.
Lão giả tin tưởng, bởi vì quả thật có một ít đại gia tộc không cho hậu nhân đi đánh bài vị chiến, có nguyên nhân ít xuất hiện, có một ít muốn làm nên tiếng hót kinh n gười, mặc dù không nhiều nhưng thật sự có tình huống như thế.
- Thì ra là thế.
Lão giả cũng cười, nói:
- Tốt, lão hủ biết, xét thấy tình huống của ngươi, Thánh địa nên có tình huống xử lý đặc biệt, ngươi ở lại nơi này, chờ qua mấy ngày lão hủ xin thông hành lệnh sẽ đưa qua cho ngươi.