Lăng Hàn giết tới, ánh sáng lôi đình xuất hiện, Yêu Hầu quyền và năng lượng hủy diệt ập tới.
- Ha ha, thật sự can đảm lắm!
Nam tử áo xanh cười lạnh, nhưng hắn có tu vi Thiên Đỉnh, mặc ngươi có yêu nghiệt cỡ nào, Trúc Cơ có thể đối kháng hắn hay sao?
Hắn thu hồi vải gấm, cầm côn quét ngang.
Lăng Hàn mở nhãn thuật ra, bước chân hơi di động, lúc này côn ảnh của nam tử áo xanh đã đánh tới.
Cái gì!
Nam tử áo xanh giật mình, hắn cũng không phải tùy ý quét ngang qua, mà là một loại côn pháp, đừng nhìn chỉ là quét côn nhưng năng lượng dày đặc, có xu thế hình thành tấm lưới lớn.
Dưới tình huống như vậy, đối phương vẫn nắm lấy khe hở và thoát thân ra ngoài, nhãn lực đối phương cao minh như vậy sao?
Nhưng bây giờ không có thời gian cho hắn cảm khái, hắn vội vàng vứt côn đi, hai tay hóa quyền tấn công Lăng Hàn.
Cái gọi là ngoài tầm tay với, lúc này chính là côn dài không kịp, bị người giết đến gần, cây côn không thể ứng phó.
Oanh!
Nắm đấm của hai người va chạm với nhau, lực lượng kinh khủng va chạm, Lăng Hàn không chút phòng bị và bay ra ngoài, nặng nề đâm vào vách tường, trực tiếp phá ra một cái động lớn và thoát đi.
Đánh phá bảy mặt tường, lúc này Lăng Hàn mới ngã rầm lên mặt đất, hắn cảm thấy xương cốt toàn thân như sắp vỡ vụn ra, muốn động ngón tay cũng cảm thấy khó khăn.
Nhưng hiện tại không phải là lúc hắn có thể nghỉ ngơi, hắn vội vàng bò dậy, cầm lấy da Hư Không Thú khoác lên người và che giấu thân hình, lặng lẽ rời đi.
Xèo, nam tử áo xanh đã lao đến, hắn nhìn chằm chằm vào nơi Lăng Hàn ngã xuống, nhưng bây giờ đã không có tung tích Lăng Hàn.
Không tốt, để hắn chạy!
Hắn oán hận không thôi, cũng nghĩ oanh kích loạn để phát tiết, nhưng hoảng sợ phát hiện trên nắm tay có lực lượng đang ăn món tay của hắn.
Đây là thứ gì?
Hắn kinh hãi, năng lượng này mặc dù yếu ớt nhưng ương ngạnh không gì sánh được hắn sử dụng bí lực xua tan nó đi, nếu không thể khu trừ sạch sẽ thì thứ này sẽ tiếp tục ăn mòn cánh tay của hắn.