- Chỉ là Trúc Cơ lại có thực lực như vậy, thật sự không đơn giản, chỉ tiếc ngươi cũng chỉ là cái Trúc Cơ mà thôi, nhất định phải chết trong tay ta.
Nữ tử áo xanh lạnh lùng nói ra, ra sức truy đuổi.
Lăng Hàn cười một tiếng:
- Làm một người tàn phế, ngươi có chiến lực như vậy c*̃ng không đơn giản, đáng tiếc, muốn giết ta, ngươi nằm mơ đi thôi.
Nghe Lăng Hàn châm chọc chính mình tàn tật, nữ tử áo xanh tức giận đỏ mặt, đây là đau đớn trong lòng của nàng.
- Chết! Chết! Chết!
Nàng phát điên, liên tục công kích, kiếm khí tung bay như mạng nhện.
Lăng Hàn thong dong tỉnh táo, dùng sát khí xung kích, nữ tử áo xanh hơi chậm lại, trong công kích xuất hiện sơ hở và bị hắn bắt lấy, thong dong xé ra một lỗ thủng, kiếm võng đảo qua, hắn bình yên vô sự.
Nữ tử áo xanh chấn kinh, đây là công kích gì, nó đánh thẳng vào thức hải của nàng, từ đó ý thức của nàng xuất hiện trống không, mặc dù chỉ trong nháy mắt nhưng trong chiến đấu đây là việc quá nguy hiểm.
May mà Lăng Hàn cũng không phải Chú Đỉnh, nếu không nàng vô cùng có khả năng bị đối phương nắm lấy cơ hội miểu sát, nếu không được cũng lâm vào hạ phong.
- Nói rồi, ngươi chỉ là nằm mơ mà thôi.
Lăng Hàn từ tốn nói.
- Thật sao?
Nữ tử áo xanh cười lạnh, nàng vận dụng tiên đỉnh, hai đỉnh màu bạc xuất hiện trên đầu của nàng, một cái ba chân, một cái khác hai chân.
Hai cái đỉnh, nói rõ tu vi của nàng là Địa Đỉnh, một đỉnh hai chân, nói rõ nàng còn chưa tu Địa Đỉnh tới đỉnh phong.
Nhưng mà trọng điểm không phải điểm này.
Tiên đỉnh có tính nghiền ép Trúc Cơ không thể kháng cự, cho nên chỉ cần nàng vận dụng tiên đỉnh, Lăng Hàn ít nhất sẽ suy yếu một nửa chiến lực, thậm chí c*̃ng có khả năng trực tiếp nằm trên đất.
Nhưng Lăng Hàn vẫn chạy nhanh chóng.
Dựa vào, làm sao có thể?
Nữ tử áo xanh trợn mắt nhìn, chuyện này hoàn toàn không có đạo lý, tiên đỉnh vừa xuất hiện, Trúc Cơ không bị ảnh hưởng?