Lão giả ngã xuống đất, đường đường Hóa Linh Chân Quân bởi vì chịu trọng thương nhưng chết trong tay Trúc Cơ, thật sự oan uổng không gì sánh được.
Hắn chết không nhắm mắt, hai mắt mở to càng lộ ra một tia tham lam.
Đoán chừng hắn đến chết vẫn còn nhớ “Thánh Nhân truyền thừa”, nếu như hắn biết căn bản không phải Thánh Nhân truyền thừa, mà là Đế binh và Đế thuật, không biết hắn sẽ đau lòng cỡ nào?
Lăng Hàn c*̃ng đặt mông ngồi xuống đất, Hỗn Độn Cực Lôi tháp tự động quay về, chui vào trong mi tâm của hắn.
Pháp khí bản mệnh cất vào trong cơ thể.
Lần chiến đấu này rất nguy hiểm, thất khiếu của hắn chảy máu, nội tạng bị phá hư hơn phân nửa, cũng tổn thất vài chục năm thọ nguyên.
Khó trách Trúc Cơ có thể sống một ngàn năm, Tiểu Thừa cảnh có thể sống bốn vạn năm chỉ là lý luận trên sổ sách, bởi vì trong chiến đấu sẽ có trọng thương, làm như vậy sẽ tiêu hao tinh khí thần, cho dù chữa thương tốt nhưng vẫn lưu lại ám thương, đây là việc không thể chữa trị.
Trừ khi hắn có thể ăn Thánh dược, chữa trị thân thể hoàn mỹ.
Lăng Hàn ăn đan dược chữa thương, vận chuyển Cổ Dương Thiên Kinh, sau khi áp chế sôi trào trong thân thể, cơ quan nội tạng tổn hại được dược lực cùng bí lực song trọng làm dịu đã khôi phục trên cơ bản, nhưng muốn hoàn toàn chuyển biến tốt đẹp cũng cần thời gian vài ngày.
Đúng lúc này, trên người lão giả đột nhiên sáng lên.
Cái quỷ gì, xác chết vùng dậy sao?
Lăng Hàn đã sớm chuẩn bị dùng Thiên Đạo Hỏa, với trạng thái của hắn hiện tại khẳng định đánh không lại một tên Chú Đỉnh cảnh.
Ông, chỉ thấy cái trống lắc lư, xèo, nó phá không bay đi.
A?
Lăng Hàn không hiểu, pháp khí mất đi chủ nhân lại chạy đi? Tuyệt không có khả năng! Trừ phi!
Hắn còn chưa nghĩ xong, chỉ thấy bên cạnh thân thể lão giả có ánh sáng tỏa sáng, nó không ngừng chuyển động và tạo thành hình nhưng vẫn không thể tạo hình.