- Chiến thắng đặc sắc, quá đặc sắc!
Người chủ trì lớn tiếng kêu lên:
- Hiện tại, rốt cục xuất hiện người đứng đầu, đó chính là Lăng Hàn.
Khi hắn rống to lên, trên đài c*̃ng vang lên tiếng hoan hô như sấm.
- Lăng Hàn biểu hiện rất tốt, trẫm rất vui mừng, phong làm Xích Đô Úy, nhậm chức tại Thiên Vũ phủ.
Nhìn trên đài truyền tới âm thanh cuồn cuộn, chính là đương kim hoàng đế Thanh Long Hoàng Triều Mạnh Vĩnh Hoa.
Lăng Hàn nhếch miệng nở nụ cười, hắn bị phong Đô Úy, có quan chức và nơi nhậm chức, tự nhiên có lý do đường hoàng rời khỏi hạt nhân phủ.
Hắn chắp tay, nói:
- Cảm ơn bệ hạ.
- Ừm?
Nhìn trên đài, Mạnh Vĩnh Hoa lộ ra một vệt vẻ không vui.
Đường Lỗi bên cạnh vội vàng nói:
- Bệ hạ, Huyền Bắc quốc nguyên thủy chưa khai hóa, quốc dân gặp hoàng đế đều chắp tay hành lễ.
Mạnh Vĩnh Hoa lúc này mới thoải mái, cười nói:
- Quả nhiên là dân ngoài vòng giáo hoá.
- Về sau, Huyền Bắc quốc sẽ tắm rửa thánh ân của triều ta, tất nhiên sẽ từng bước khai hóa, sẽ không nguyên thủy lạc hậu như vậy.
Đường Lỗi cười nói.
Hắn biết Đường Nghiêm giao hảo với Lăng Hàn, mà Lăng Hàn cũng có giá trị kết giao cho nên mới nhiều lần giải vây thay Lăng Hàn.
- Ha ha ha!
Mạnh Vĩnh Hoa cười to, lộ ra dáng dấp vui vẻ.
Nhìn trên đài, có người hưng phấn kêu to, nhưng c*̃ng có người thất lạc không gì sánh được, bởi vì bọn họ đánh bạc đều áp lên người Vương Á Phi, mong hắn có thể chiến thắng, không nghĩ tới Vương Á Phi chẳng những không có thắng, ngược lại bị bại thê thảm như vậy, nói là bị lừa thảm rồi.
Còn có Cát Sương, mặt đen thui như sắp chảy ra nước.
Hắn vốn không trông cậy vào Vương Á Phi g**t ch*t Lăng Hàn báo thù cho mình, nhưng ai có thể ngờ Vương Á Phi lại bị đánh thảm như thế.
Còn cái gì đệ nhất cao thủ Trúc Cơ cũng chỉ là chém gió.
Trong yến tiệc hoàng thất, sắc mặt Mạnh Dương Thành khó coi không gì sánh được.