Lăng Hàn cười ha ha, tràn đầy phấn khởi nói:
- Đi, chúng ta đi sa trường.
Cái, cái gì?
Triệu Tiếu cho rằng tai mình xảy ra vấn đề, kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, đi sa trường? A, ngươi đã chê nơi này gò bó ta đánh ngươi khó chịu sao?
- Thành toàn ngươi.
Hắn từ tốn nói, ngược lại Lăng Hàn c*̃ng trốn không thoát lòng bàn tay của hắn.
Hai người đi tới sa trường, người hạt nhân phủ khẳng định có người thấy bọn họ cho nên theo tới.
Lăng Hàn bây giờ không hợp với người trong hạt nhân phủ, quá nhiều người nhìn chằm chằm vào hắn, hi vọng nhìn trò hay của hắn.
Sa trường cũng không xa, hai người đi một lúc liền tới.
Sa trường sở dĩ có thể dùng để luyện võ, luận bàn, cũng không phải bởi vì nơi này đều là cát, phá hủy c*̃ng không quan trọng, mà là nơi này có trận pháp bảo vệ, chỉ cần không cao hơn cực hạn sẽ không có sức mạnh lan ra ngoài và tạo thành ảnh hưởng tới chung quanh.
Cho nên khai chiến ở chỗ này có thể buông tay buông chân với nhau.
Lăng Hàn ngoắc ngón tay về phía Triệu Tiếu:
- Cháu trai, tới đi.
Ánh mắt Triệu Tiếu lạnh buốt, thản nhiên nói:
- Ngươi nhất định sẽ trả giá đắt vì lời này!
Xèo, hắn giết tới, hai tay hóa thành móng vuốt và bắt lấy Lăng Hàn, năng lượng vô tận hóa thành thực chất, ánh sáng như ba sợi dây lụa màu tạo thành ba màu xanh, trắng, đỏ.
Hắn nổi giận thật sự, một Trúc Cơ thế mà năm lần bảy lượt khiêu khích chính mình, càng bởi vì Lăng Hàn làm hại hắn bị Đường Nghiêm đánh một trận no đòn, hiển nhiên hắn không thể đòi lại công đạo và nhục nhã này từ Đường Nghiêm, cho nên chỉ có thể trả thù lên người Lăng Hàn.
Lăng Hàn vô cùng hưng phấn, rốt cuộc Trúc Cơ có thể địch nổi Chú Đỉnh hay không?
Cho dù là Chú Đỉnh yếu nhất.
Hắn toàn lực bộc phát, lực lượng hùng hậu không gì sánh được đang phun trào trong cơ thể, sau đó đánh ra Chiến Thần tam thức.
Thiên địa giống như lấy hắn làm hạch tâm, năng lượng vô tận ập tới cuồn cuộn, hắn chính là thiên, chính là địa, chính là hạch tâm của tất cả.