Tài nguyên tu luyện cũng không phải chuyện Lăng Hàn lo lắng, hắn có thể luyện đan, hơn nữa c*̃ng không thiếu Đạo Thạch, cho nên Liễu Huân Vũ cắt xén hay không cắt xén tài nguyên tu luyện của hắn, chí ít trong khoảng thời gian ngắn hắn không cần lo lắng.
Lui một bước, Đường Nghiêm chậm chạp không có đến, hắn cũng có thể thông qua Đại Hắc Cẩu đi tìm thứ mình muốn.
Buổi trưa trôi qua nhanh chóng, tới gần lúc ăn cơm, chỉ thấy Hàn Băng nghênh ngang xông vào.
Hắn thật sự xông vào không có thông qua tôi tớ thông bẩm, cứ phá cửa mà vào, dáng vẻ rất bá đạo.
- Tiểu tử, xem phân thượng ngươi cự tuyệt, hôm nay ta không đánh ngươi.
Hàn Băng lạnh lùng nói:
- Nhưng ngươi không ngoan ngoãn nghe lời làm việc đã làm ta không vui, làm sao bây giờ?
Câu nói đầu tiên rất mâu thuẫn, mà kết hợp câu nói thứ hai thì càng kì quái.
Trong nội tâm Lăng Hàn suy nghĩ và hiểu ra, Hàn Băng là nhân tình với Liễu Huân Vũ, cho nên chính mình cự tuyệt trở thành khách quý của Liễu Huân Vũ cũng làm lòng ghen tuông của đối phương tiêu tan không ít. Nhưng đối phương có lợi ích đoàn đội với Liễu Huân Vũ, chính mình cự tuyệt Liễu Huân Vũ, chẳng khác nào cự tuyệt hắn, cho nên Hàn Băng rất khó chịu.
- Nơi này thật loạn.
Lăng Hàn cảm thán.
Hàn Băng tuyệt đối không phải nhân tình duy nhất của Liễu Huân Vũ, nhìn Liễu Huân Vũ vì muốn Trúc Cơ toàn lực làm việc cũng không ngại dùng thân thể của mình đổi lấy, có thể thấy được nữ nhân này tùy tiện cỡ nào.
- Lăng Hàn, ngươi muốn chết sao?
Hàn Băng cất cao âm lượng, lộ ra vẻ giận dữ.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Đều là hạt nhân, cá mè một lứa, có cái gì mà đắc ý? Có bản lĩnh ngươi ra ngoài rống hai tiếng.
Tại sao ta phải ra ngoài rống?
Hàn Băng có xúc động đánh Lăng Hàn trong đầu, nhưng nghĩ tới hôm nay không đánh người nên nội tâm phiền muộn, sớm biết người này không biết tốt xấu như thế, hắn cũng không có nói lời tuyệt đường lui như vậy.