Đó là quái vật gì?
Lăng Hàn mở nhãn thuật quan sát, trong nháy mắt hắn nhìn rõ từng chi tiết của con quái vật khổng lồ kia.
Cá chạch?
Gia hỏa kia tuyệt đối là một con cá chạch, toàn thân đen thui, trên miệng còn có sợi râu thật dài, nó mở rộng cái miệng và lộ ra răng nanh kinh khủng, răng nanh còn sinh ra hàn quang giống như tiên kim tạo thành.
- Đi!
Mặc dù cá chạch lao ra một cách xuất kỳ bất ý, nhưng người nơi này c*̃ng đều là thiên tài, năng lực của bọn họ ứng biến cực nhanh, lúc này có ba người đồng loạt ra tay tấn công con cá chạch.
Kình lực đánh lên làn da trơn trượt của con cá chạch, kình lực đều trượt sang hai bên, cũng không thể tạo thành tổn thương lên người nó.
Nhưng thân thể cá chạch bị bọn họ đánh nghiêng sang một bên, nó không thể cắn vào mục tiêu tiếp theo.
Xoát, bỗng nhiên cá chạch vẫy đuôi một cái, lực lượng khổng lồ quét ngang, ba người mặt đều bị nó đánh bay ra ngoài.
Oành! Oành! Oành!
Ba người kia đồng thời rơi xuống nước, cá chạch c*̃ng đồng thời rơi vào trong đầm lầy, ùng ục ục, chỉ có bọt khí nổi lên, đại gia hỏa này lại biến mất không còn bóng dáng.
- Cẩn thận!
Có người vội vàng hét lớn và vớt người rơi xuống nước lên.
Người kia mở bí lực hộ thuẫn bảo hộ quanh người, dùng ngăn cản nước bẩn xâm nhập, mùi thối sẽ duy trì thêm mấy ngày mấy đêm, đúng vào lúc này, bên dưới sinh ra sóng ngầm cuồn cuộn, ầm ầm, con cá chạch kia lại xuất hiện và cắn vào người hắn.
Răng rắc, nửa người dưới của người kia bị cá chạch cắn vào miệng, vô số răng nanh cắn xé bí lực thuẫn, ánh sáng hộ thuẫn chớp tắt liên tục.
Lực cắn của cá chạch kinh người, bí lực hộ thuẫn tiêu hao cực nhanh, chỉ cần bí lực hộ thuẫn vừa biến mất, người kia nhất định không chịu nổi hai hàng răng nanh cứng rắn như tiên kim cắn xé.
Cá chạch vô cùng thông minh, vừa cắn con mồi liền không thả, nó còn kéo con mồi xuống nước, nơi đó mới là sân nhà của nó.