- Hèn hạ.
Bích Tiêu công chúa mắng một câu.
Lăng Hàn vẫn bình thản:
- Đây là bản tính của bọn họ, tính cách rất ác liệt.
Hắn sốt qua mấy kỷ nguyên trong Nguyên thế giới, hắn có thể không hiểu rõ lòng người hay sao?
Hắn đã gặp quá nhiều tính cách ác liệt hơn thế.
Giết là xong.
Hắn vừa che chở Bích Tiêu công chúa, vừa xuất thủ tấn công, thay phiên sử dụng Thiên Đạo Hỏa và năng lượng hủy diệt, lực công kích c*̉a hắn cuồng bạo vô song, không ai dám đón đỡ.
Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, hiện tại là ba phe nhân mã, ba người Lăng Hàn, đoàn đội Kim Cảnh Thiên và khô lâu binh, ba bên đều ở trạng thái thù địch lẫn nhau, nhưng dù sao đám người Lăng Hàn và Kim Cảnh Thiên đều có trí tuệ, gặp được nguy hiểm, bọn họ sẽ từ bỏ chiến đấu với nhau trước, chuyên tâm đối phó khô lâu binh sau đó mới có thể nhắm vào nhau.
Trận pháp c*̃ng phát uy, cột sáng bay khắp nơi giống như một sân khấu muôn màu muôn sắc.
Thời gian không ngừng trôi qua, rốt cuộc đám người Kim Cảnh Thiên không chịu nổi, phải đồng thời đối mặt công kích với Lăng Hàn và khô lâu binh, việc này còn nguy hiểm hơn chỉ đối mặt với khô lâu binh.
- Rút lui! Rút lui! Rút lui!
Kim Cảnh Thiên phát ra hiệu lệnh, mọi người vội vàng rút lui ra khỏi trận pháp, một lần nữa kết thành đội hình ngăn cản khô lâu binh công kích.
Bọn họ vẫn còn sợ hãi, cũng khiếp sợ chiến lực của Lăng Hàn.
Có ai nghĩ tới, một tên Trận sư lại có sức chiến đấu đáng sợ như thế, đánh những người bọn họ không còn tính tình. Đương nhiên, việc này cũng có quan hệ với hoàn cảnh, nhiều khô lâu binh tham gia náo nhiệt như thế, từ đó cũng phân hóa rất nhiều chiến lực của bọn họ.
- Chờ trời vừa sáng, nhất định phải giết người này.
Kim Cảnh Thiên lạnh lùng nói một câu.
- Đúng thế!
Mọi người đều gật đầu, theo bọn họ nghĩ, Lăng Hàn thật ghê tởm, rõ ràng có trận pháp chống cự đại quân khô lâu, lại cố tình cự tuyệt bọn họ ra bên ngoài, còn làm hại bọn họ chết không ít người.