- May mắn mặc thêm vài bộ áo giáp!
Lăng Hàn cúi đầu nhìn xuống.
Tia sáng gọt sạch toàn bộ tay trái của áo giáp, cũng cắt một đường vào da, hơn nữa còn có máu tươi đang tuôn ra ngoài.
Cũng may, đó chỉ là một vết thương rất nhỏ, bằng không sẽ không phải máu tươi chảy ra, mà là cả cánh tay bị chém đứt.
Khốn kiếp, thật b**n th**!
La Huyễn thấy thế cũng sững sờ, trong suy nghĩ của hắn, một kích vừa rồi sẽ chém đứt cánh tay trái của Lăng Hàn, nhưng bây giờ chỉ chém rách da và chảy một ít máu.
Có người b**n th** như ngươi không, mặc nhiều chiến giáp lên người như thế?
Mục đích chủ yếu của chiến giáp không phải phòng ngự, mà là mượn dùng năng lượng chiến giáp gia tăng chiến lực.
Bởi vì chiến giáp phòng ngự có nhược điểm, không thể phòng công kích chấn động, hơn nữa mặc quá nhiều sẽ ảnh hưởng tới tính linh hoạt.
Chiến giáp có thể mở hộ thuẫn, nhưng hộ thuẫn không thể chồng lên nhau, cho nên mặc mấy cái thì hiệu quả cũng như nhau.
Nhưng chiến giáp rất hiệu quả khi phòng ngự cắt chém, mười mấy tầng hộ giáp đã phát huy tác dụng, cũng giúp hắn ngăn cản Trảm Tiên thuật.
Đúng là mèo mù đụng chuột chết.
- Hừ, ngươi ngăn cản một kích của ta, có thể ngăn cản mười kích, trăm kích sao?
La Huyễn cười lạnh, chỉ cần hắn oanh kích thêm vài lần, cho dù ngươi mặc mười mấy cái áo giáp thì thế nào, vẫn bị hắn chém nát.
Lăng Hàn bình thản nói:
- Ngươi có thể phát động đại chiêu như vậy bao nhiêu lần?
La Huyễn ngừng lại, uy lực tiên pháp càng mạnh, phụ tải sẽ càng lớn, hắn không thể dùng được mấy lần.
Hắn hừ một tiếng:
- Đủ thu thập ngươi.
- Vậy ngươi thử xem.
Lăng Hàn không sợ, hắn vươn tay ra, xùy, một ngọn lửa nhỏ xuất hiện.
Thiên Đạo Hỏa.
Cũng không phải Thiên Đạo Hỏa hắn thu hoạch được trong hẻm núi hỏa diễm, mà là Lăng Hàn lĩnh ngộ qua ký hiệu, từ đó câu thông năng lượng tầng thứ cao.