Xảy ra chuyện gì?
Bích Tiêu công chúa, Ngưu Kiếm Hoa cùng nhìn về phía Lăng Hàn.
- Là ngươi!
Ngưu Kiếm Hoa sững sờ, hắn hận nghiến răng nghiến lợi.
Hắn hận Lăng Hàn thấu xương, hắn có thể nhận ra Lăng Hàn, bởi vì trên người của đối phương mặc chiến giáp của hắn… Lăng Hàn vì kéo thù hận thay Ngưu Kiếm Hoa, hắn mặc bộ chiến giáp này ở ngoài cùng.
Bích Tiêu công chúa sững sờ, sau đó nàng lộ ra thần thái vui mừng.
Nàng có lòng tin vào thiên phú của Lăng Hàn, mọi việc đều có ngoài ý muốn, hiện tại gặp được Lăng Hàn, lo lắng của nàng mới biến mất.
A, vì cái gì mình nhận ra Lăng Hàn?
Đối phương lại đeo mặt nạ!
Bích Tiêu công chúa kinh ngạc, chính mình đã hiểu rõ Lăng Hàn đến mức không cần nhìn mặt, chỉ cần nhìn hình dáng thân thể là nhận ra?
Lăng Hàn nhìn sang Ngưu Kiếm Hoa, trong mắt bộc phát sát khí đáng sợ, đối phương lúc trước dẫn theo mấy lão bộc phục kích hắn bên ngoài Thái Cổ tông, hắn suýt chút bị đối phương chém giết.
Thù này phải báo.
- Là ngươi, hơn nữa... Ngươi là tên đạo tặc kia!
Ngưu Kiếm Hoa phản ứng không chậm, hắn nhìn thấy Lăng Hàn mặc mười bộ chiến giáp lên người thì nhận ra hắn là kẻ đánh cướp mình.
Lăng Hàn mỉm cười:
- Sai, ngươi mới là tên đạo tặc kia.
- Ngươi, ngươi dám vu hãm ta?
Ngưu Kiếm Hoa thật thông minh.
- Thông minh!
Lăng Hàn giơ ngón tay cái lên.
- Ngươi là đồ chết tiệt!
Ngưu Kiếm Hoa giận dữ, người này quá ghê tởm, lại giả mạo mình đi ăn cướp, giội nước bẩn lên người mình, làm bẩn thanh danh của mình.
Hắn gầm lên một tiếng, không có ý dây dưa với Bích Tiêu công chúa, hắn xông tới giết Lăng Hàn.
- Chạy đi đâu!
Bích Tiêu công chúa vội vàng đuổi theo.
Hiện tại Lăng Hàn đã bước vào Trúc Cơ nhưng bọn họ đã tới Thánh Địa sớm hơn, khổ tu một năm, tu vi tiến cảnh rất nhanh, nàng và Ngưu Kiếm Hoa đều đạt tới Trúc Nhân Cơ đỉnh phong.