- Tại sao ngươi mạnh như thế!
Thất hoàng tử vừa ho ra máu vừa nói.
Nhưng hắn là Trúc Nhân Cơ đỉnh phong, chỉ cần tích lũy thêm một thời gian là có thể đột phá Trúc Thiên Cơ.
Hơn nữa, trên Tiên đồ, chênh lệch giữa thiên tài với nhau nhỏ đi rất nhiều, hắn cũng là thiên tài nhất tinh, làm sao lại kém hơn người vừa mới bước vào Tiên đồ nhiều như vậy?
Hắn không cam tâm, hắn là con trai của Hóa Linh Chân Quân, Lăng Hàn là thứ gì, làm sao có thể so với hắn?
Nhưng bây giờ, hắn bị Lăng Hàn đánh bại dễ dàng.
- Bởi vì ta là thiên tài.
Lăng Hàn cười nói, hắn tát một cái, bốp, Thất hoàng tử lại thổ huyết lần nữa.
Thất hoàng tử bị câu trả lời này làm tức điên.
Lăng Hàn mỉm cười:
- Lão Thất, ta rất thất vọng về ngươi.
Cái, cái gì?
Thất hoàng tử mở to mắt, đó là giọng điệu gì? Ngươi là trưởng bối của ta sao, sao lại dùng giọng điệu này nói với ta.
- Làm tiểu thúc của ngươi, ức h**p tiểu bối như ngươi thật mất mặt, nhưng ai bảo ngươi làm quá nhiều chuyện xấu như thế, chỉ việc đồ diệt Hổ Cứ thành, ta đã không có khả năng tha cho ngươi.
Lăng Hàn nói.
Thất hoàng tử vừa giận vừa vội, ta thành cháu của ngươi khi nào?
Ghê tởm! Ghê tởm! Hắn là người hơn trăm tuổi, lại bị một hậu bối miệng còn hôi sữa dùng giọng điệu giáo huấn.
- Lăng Hàn, ngươi muốn phạm thượng?
Thất hoàng tử kêu lên, nội tâm hắn sợ hãi, nơi này cũng không phải Thiên Hải tinh, càng không phải là đế đô.
Bốp, Lăng Hàn tát một cái, nói:
- Ta nói với ngươi rồi, ta là thúc của ngươi, ngươi dám dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với ta?
Thất hoàng tử trợn mắt:
- Ngươi chẳng những nhục ta, còn ô nhục phụ thân của ta, thật to gan, Trúc Cơ cảnh nho nhỏ lại dám nhục nhã Hóa Linh Chân Quân!
Bốp, lại một cái tát thanh thúy.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Ngươi còn chưa học ngoan, ta đã nói ta là thúc của ngươi.
Thất hoàng tử tức giận nhìn Lăng Hàn, hắn thề, chỉ cần trở lại Thiên Hải tinh, hắn nhất định phải báo cáo Trần Phong Viêm, Lăng Hàn thật sự ngông cuồng không giới hạn, cho dù được ân sủng cũng có thể xem trời bằng vung như vậy sao?