Trác Điệp lui về phía sau vài bước.
Nàng rất sợ hãi, tại sao người trước mặt kh*ng b* như vậy?
Một cục gạch có thể đánh ngã một tên Trúc Cơ, không biết hắn vận dụng thủ đoạn gì, tất cả tôi tớ Phàm cảnh đều ngã xuống đất, nhất là chuyện phía sau, Trúc Cơ có thể mạnh như vậy sao?
Nàng vốn cho rằng có hai người Đàm Binh liên thủ, muốn đánh bại một tên Đan sư chẳng phải dễ dàng hay sao?
Người nào không biết, Đan sư có niệm lực rất mạnh nhưng chiến lực rất yếu.
Nhưng bây giờ thì sao?
Hoàn toàn không phải như vậy, chẳng những vũ lực của Lăng Hàn không yếu, ngược lại còn mạnh đến mức kinh người.
Nàng gặp phải quái vật.
Lăng Hàn cười một tiếng:
- Độc nhất là lòng dạ đàn bà, quả nhiên không sai.
- Ngươi muốn thế nào?
Trác Điệp cố trấn định, lại quát Lăng Hàn một tiếng.
- Yên tâm, ngươi xấu như vậy, ta không chú ý đến ngươi.
Lăng Hàn thản nhiên nói, sau đó nói với đám người Nữ Hoàng:
- Nam nhân có thể thiến, nữ nhân thiến như thế nào?
Nữ Hoàng kiêu ngạo, nàng làm ra động tác chém đầu, Hổ Nữu cắn ngón tay suy nghĩ, Đại Hắc Cẩu lại nhảy ra, không ngừng vung móng vuốt và sủa gâu gâu gâu.
Không có người nghe hiểu tiếng chó, Lăng Hàn lại là hiểu ý nó biểu đạt.
- Ngươi nói, hủy mặt của nàng?
Đại Hắc Cẩu liên tục gật đầu.
- Nàng xấu như thế, hủy dung cũng không có ý nghĩa lớn.
Lăng Hàn lúng túng.
Trác Điệp giận dữ, nàng xấu chỗ nào?
Mặc dù nàng không phải mỹ nữ tuyệt sắc, nhưng cho dù thế nào cũng tính là mỹ nữ, hoàn toàn không liên quan gì tới chữ xấu.
Nhưng đây không phải trọng điểm, nàng sợ hãi Lăng Hàn sẽ hủy dung mạo của mình, bước chân chậm rãi lui về phía sau, chỉ cần có thể chạy ra khỏi nơi này, nàng sẽ lập tức về gia tộc cầu cứu lão tổ, lại dám chọc lên đầu Trác gia, ngươi đang tự tìm đường chết.