Sắc mặt Mã hoàng hậu khó coi.
Nàng mượn lần yến hội này bức hôn Bích Tiêu công chúa, nhất định phải ép đối phương lựa chọn, không nghĩ tới hai tên đến từ bên ngoài lại nhúng tay vào.
Việc này liên quan gì đến các ngươi?
Nàng biết, Chư Sâm và Chu Dương khẳng định cũng coi trọng Bích Tiêu công chúa, lúc này mới “bênh vực lẽ phải”, hết lần này tới lần khác nàng không có biện pháp, bối cảnh người ta không yếu hơn nàng, lấy cái gì ép?
Hơn nữa, tình thế Thiên Hải tinh hiện tại rất vi diệu, mặc dù Trần Phong Viêm có thể đối mặt với áp lực của bốn tên Hóa Linh Chân Quân, nếu tới vài tên thì sao?
Cho nên, Mã hoàng hậu cũng không dám khư khư cố chấp tăng thêm đại địch cho Trần Phong Viêm.
Nàng cũng hoảng hốt, hoàn toàn nói không ra lời.
Lưu quý phi bên cạnh thấy thế, vội vàng tiếp lời:
- Được rồi, chuyện Bích Tiêu để sau hãy nói. Hôm nay là ngày vui của các vị điện hạ, đến, mọi người uống rượu.
- Chúc mừng các vị hoàng tử vượt qua Tiên môn, trở thành cường giả Trúc Cơ!
- Đạp vào Tiên đồ, có thể dòm ngó đại đạo!
- Đây là may mắn của triều ta.
Đám người vuốt mông ngựa nhưng những người đến từ bên ngoài lại xem thường.
Đúng là đám dân ngoài giáo hóa, bước qua Tiên đồ cũng đáng hưng phấn như vậy?
Đặt trên tinh thể của bọn họ, trở thành Trúc Cơ không phải chuyện đương nhiên sao? Có bối cảnh Hóa Linh cảnh, nếu không thể đạp vào Tiên đồ mới là kỳ quặc.
Không có biện pháp, tinh thể này vừa khôi phục, võ đạo tàn lụi là chuyện bình thường, nếu không phải lồng giam sớm mở ra, những người như bọn họ có thể quét ngang vô địch.
Đám người Đại hoàng tử hưng phấn đỏ mặt, hôm nay là ngày bọn họ bắt đầu đi đến đỉnh phong nhân sinh, Tiên đồ a, trước kia là độ cao chỉ có thể nhìn lên.
Hiện tại bọn họ đã đặt chân vào, về sau bọn họ sẽ bước l*n đ*nh cao, có một phụ thân Hóa Linh Chân Quân che gió che mưa, cướp đoạt cơ duyên cho bọn họ, tương lai của bọn họ bất khả hạn lượng.
- Tại hạ Chu Dương, vừa mới dựng thành Thiên Cơ nhưng tại hạ nguyện ý tự phong tu vi còn Nhân Đạo Cơ, muốn lĩnh giáo các vị hoàng tử một phen.