Lăng Hàn khoát tay áo:
- Cho ta thở một chút, còn nữa, không quản phát sinh chuyện gì, ta còn có chuyện trọng yếu hơn cần hoàn thành.
Tự nhiên là luyện chế Ngũ Hành Tạo Hóa đan, bằng không hắn ra ngoài làm gì?
Đương nhiên, chạy đi một chuyến như thế, hắn thu hoạch rất lớn, đạt được một khối Mẫu Kim, đây là tạo hóa ngay cả Thánh Nhân cũng đỏ mắt, còn có Lục Tự Minh Vương chú của Phật tộc, cho dù chỉ là một chữ nhưng cũng là bảo thuật vô thượng.
Hắn đi luyện chế Ngũ Hành Tạo Hóa đan, luyện chế cũng không khó, chỗ khó chính là sưu tập nguyên vật liệu, Lăng Hàn là đan đạo đại sư, luyện chế không có vấn đề gì.
Hắn tạo dựng một trận pháp, dẫn động thiên địa hỏa và bắt đầu luyện đan.
Nửa ngày sau, Ngũ Hành Tạo Hóa đan đã thành.
Cũng chỉ có một viên, năm màu hỗn tạp nhưng lại tạo thành hoàn mỹ cân đối.
Lăng Hàn không chút do dự ăn đan dược.
Ngay từ đầu dược lực không có phát tác, tất cả bình thường, biến hóa lại xuất hiện thật nhanh, cấp độ sinh mệnh cũng không có nhảy vọt, một đạo gông cùm xiềng xích tự động mở ra.
Giống như thiên địa xuất thủ phóng thích tiềm lực của hắn.
Quá trình này kéo dài chừng một giờ, mở ra gông cùm xiềng xích trên thân Lăng Hàn, đây không phải là việc làm Lăng Hàn vui vẻ nhất.
Bởi vì mượn nhờ dược lực đan dược, Lăng Hàn có thể nhìn rõ gông cùm xiềng xích trong người mình.
Hiện tại, hắn mới có thể cảm ứng được gông cùm xiềng xích nhưng hắn có thể nhìn thấy rất nhiều thứ, không có nhìn toàn cục mà thôi.
Trên thực tế, hắn không biết trong cơ thể có bao nhiêu gông cùm xiềng xích, giống như người mù bịt mắt chạy, hắn chỉ biết tiến lên phía trước, hắn có thể chạy tới điểm cuối cùng nhưng lại không nhìn thấy cái gì.
Hiện tại hắn biết trong người mình có bao nhiêu gông cùm xiềng xích, về sau sẽ có phương hướng, c*̃ng có mục tiêu, những gông cùm xiềng xích này chưa mở ra toàn bộ, hắn không đột phá Tiên đồ.