Hà Tam cười lạnh, đồng thời thi triển một môn bí pháp, tu tập cực kỳ khó khăn, cho dù bí mật công bố ra ngoài, người có thể nắm giữ cũng không vượt quá ba người.
Hắn thừa cơ phản kích, đá ra một cước, hóa thành một con Chân Long bằng khí kình.
Lăng Hàn dùng năng lượng hủy diệt chấn vỡ không khí, hắn đã khôi phục tự do.
Hắn phát động Kim Điêu Thập Bát Trảo, thân như Hùng Ưng bay cao, mặc ngươi là Thái Cổ mãng xà hay man ngưu, tất cả đều là mục tiêu đi săn của hắn.
Hà Tam không sợ, hắn chỉ không dám va chạm với năng lượng hủy diệt, Kim Điêu Thập Bát Trảo thì như thế nào, hắn có tiên thuật đối phó.
Hai người kịch chiến, vẫn là Lăng Hàn lâm vào thế hạ phong.
Áp chế một đại cảnh giới là quá lớn, nếu có người biết tu vi chân thật của cả hai, như vậy nhất định sẽ cho rằng là Lăng Hàn thắng.
Đánh nhau cùng cấp, Lăng Hàn hoàn toàn có thể đánh bại Hà Tam dễ dàng.
Đáng tiếc, thế gian nào có trận chiến công bằng tuyệt đối?
Nếu cho Hà Tam biết Lăng Hàn kỳ thật chỉ là Khai Khiếu cảnh, như vậy sát ý của hắn sẽ đậm hơn nhiều, sẽ không tiếc trả giá lớn xử lý Lăng Hàn.
Người này quá yêu nghiệt, còn sống chỉ làm người ta sợ hãi, quả thực là ác mộng của thiên tài.
Lăng Hàn cũng không thể không thừa nhận, đối phương thật cường đại, chính mình yếu hơn một cảnh giới và không thể địch nổi. Nhưng hắn không phải người dễ dàng từ bỏ, hai tay tạo thành hình dáng kỳ lạ.
Trên người hắn tỏa ra khí thế cực kỳ đáng sợ, dường như hắn hóa thành trung tâm vũ trụ.
Hà Tam giật mình, mặc dù Lăng Hàn chưa ra tay nhưng hắn đã có cảm giác mưa gió sắp nổi lên.
Một kích này bộc phát, tất nhiên long trời lở đất.
Hắn không dám khinh thường, hắn nghiêm túc đối mặt.
Oanh, Lăng Hàn xuất ra Chiến Thần tam thức, hai tay hóa chưởng tấn công Hà Tam.
Lực lượng thiên địa cuồn cuộn, đều bị thân thể của hắn hấp thu, sau đó làm môi giới và đánh ra ngoài.