Phanh!
Phi toa trực tiếp va chạm vào mặt đất, cũng tạo thành phá hư kinh khủng, dùng phi toa làm trung tâm, mặt đất gần đó xuất hiện hố lớn, sóng năng lượng không ngừng truyền ra xa, còn tạo ra biển lửa ngập trời.
Lăng Hàn bó tay rồi, xoa đầu tiểu la lỵ nói:
- Ngươi có thể đáng tin hơn một chút được không, tại sao lại ngủ thiếp đi khi hạ xuống?
Tiểu la lỵ buồn ngủ, khóe miệng còn ch** n**c bọt:
- Không được ầm ĩ, người ta buồn ngủ, không đi ngủ sớm, ph*t d*c không tốt đâu.
Lăng Hàn ngồi, không có tiểu la lỵ điều khiển, hắn căn bản không thể mở phi toa.
Vào lúc này, cửa sổ phi toa xuất hiện một vật đen sì.
Cái quỷ gì thế?
Lăng Hàn giật mình, thứ này còn mọc ra con mắt, hơn nữa đang tức giận nhìn mình.
Phanh!
Vật kia vỗ cửa sổ phi toa, miệng mở to giống như đang nói cái gì đó, nhưng phi toa này có thể xuyên qua tinh không, đương nhiên là kín không kẽ hở, giọng nói không thể truyền vào, bằng không Lăng Hàn và tiểu la lỵ đã sớm cheets đi.
A, hóa ra đó là người, hắn và mặt đất đều biến thành màu xám đen.
Lăng Hàn cũng chỉ có thể nhìn thấy người kia há miệng ra, không biết đang nói cái gì, nói tóm lại, hắn rất tức giận, mặc dù đen thui nhưng vẫn có thể nhận ra điều đó qua nét mặt của hắn.
Nhìn tư thế đối phương, dường như bảo mình ra ngoài đơn đấu.
Lăng Hàn nhún vai, biểu thị ta không có cách nào.
Người kia càng tức giận hơn nữa, không còn dùng tay đập, mà là dùng một thanh kiếm chém vào phi toa.
Hiển nhiên người kia phạm sai lầm to lớn.
Phi toa tuyệt đối là bí bảo cấp Giáo Chủ, bởi vì giới hạn thực lực của tiểu la lỵ nên chỉ phát huy ra uy năng cực đạo lực, nếu trong tình huống thừa nhận công kích lúc không người điều khiển, nó sẽ bộc phát uy năng cực kỳ đáng sợ, một kiếm chém tới, hoa văn trên phi toa tỏa sáng, trường kiếm của người kia vỡ vụn.