Tiếng cười vang lên.
Không phải sao?
Một tên Minh Văn cảnh, hơn nữa là gia hỏa tu luyện qua loa lại còn nói đoạt vị trí đệ nhất giải thi đấu luận võ, thật sự buồn cười.
Sau khi Ngưu Kiếm Hoa cười mệt cũng lười đả kích Lăng Hàn.
Nghĩ lại cũng phải, người ta có nghề chính là xem bói, giá trị vũ lực yếu một chút cũng rất bình thường.
Lăng Hàn c*̃ng cười theo, nhìn qua có phần ngốc nhưng trong lòng lại nói thầm, nếu như Ngưu Kiếm Hoa biết mình là người gõ ám côn hắn, mang vận rủi tới cho hắn, khi đó gương mặt của hắn sẽ biến hóa thế nào?
Chơi rất vui nha.
- Thiếu chủ, lần này lão chủ nhân suy tính sai lầm, không nghĩ tới cường giả bên trong lồng giam đã nhao nhao xuất thế, bằng không nơi này chỉ có tiểu nhân vật Tầm Bí cảnh mà thôi, mấy người chúng ta cũng có thể giúp thiếu gia thu tất cả bảo vật.
Nói đến giải thi đấu luận võ, tự nhiên cũng nhắc tới viên tiên quả kia, vẻ mặt lão giả cảm khái mười phần.
Hắn thấy Lăng Hàn chỉ là một con kiến, cho rằng hắn biết một ít chuyện cũng không sao cả.
Trên thực tế, chuyện này không phải cơ mật gì.
Ngưu Kiếm Hoa gật đầu, không có biện pháp, cách xa nhau quá xa, cho dù là Hóa Linh Chân Quân thôi diễn cũng sẽ bị năng lượng thần bí trong vũ trụ ảnh hưởng mà sinh ra sai sót, từ tình huống hiện tại mà xem, bọn họ tới chậm một năm, khi đó không có cường giả Tiên đồ xuất thế.
Hiện tại nơi này có hơn năm tên Hóa Linh Chân Quân, cho dù là lão tổ Ngưu gia tới c*̃ng không có khả năng một tay che trời.
- Hiện tại có Hóa Linh Chân Quân xuất thế, chẳng những bản thiếu chiếm không được tiện nghi, người tới sau đó cũng giống như vậy, rất công bằng.
Hắn thì thào nói:
- Nhưng mà, lần này Thái Cổ Chân Quân đã lấy ra một viên tiên quả nhị tinh, có ít cũng sẽ muốn lấy nhiều hơn, để bù đắp tiếc nuối không tới được Phiêu Miểu phong.
Hắn áp chế cảnh giới không đột phá chính là vì đi Phiêu Miểu phong, kết quả hắn đã bỏ qua.